CutKit
03-31-2007, 09:19 PM
http://img230.imageshack.us/img230/567/105200622859pm0001th3.jpg (http://imageshack.us)
Đó là những gì bạn đọc ấn tượng khi tiếp cận với khoảng 70 trang đầu tác phẩm "Người đọc" của nhà văn Đức Bernhanrd Schlink.
Berg, cậu bé 15 tuổi đau yếu vì bệnh gan. Trong một lần đến lớp cậu bị nôn mửa và được sự giúp đỡ, chăm sóc của người phụ nữ có tên Hanna. Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng trong trí nhớ lung linh của cậu bé Berg vẫn không thôi quên được hình ảnh Hanna.
Những ngày sau đó cậu thường xuyên đến với Hanna, người phụ nữ độc thân, 36 tuổi, làm nghề soát vé xe điện. Mối tình của họ bắt đầu. Đấy là những giờ phút Berg được Hanna tắm bằng nước nóng trong bồn, làm cậu bồi hồi nhớ lại những phút giây được mẹ chăm sóc:
"Một trong số ít ký ức sinh động từ hồi trẻ con là một buổi sớm mùa đông, lúc tôi lên bốn tuổi. Phòng ngủ của tôi hồi ấy không được sưởi, đêm đến hay sáng sớm thường rất lạnh. Tôi nhớ đến phòng bếp ấm áp và cái bếp lò nóng, một cái lò gang nặng trịch, trong đó nhìn thấy lửa nếu lấy móc kéo tấm che và vòng kiềng ở chỗ nấu ra, và có cả một bồn luôn trữ nước nóng sẵn sàng. Mẹ tôi đẩy chiếc ghế tôi đang đứng trên đó ra trước bếp lò, tắm rửa và mặc quần áo cho tôi". (Trang 29)
Đối với Hanna, Berg vừa xem như "bạn tình", vừa là một hình bóng của một người mẹ. Đôi khi, cậu so sánh Hanna với mẹ, cậu yêu thích những gì Hanna làm cho cậu vì nó giống với ngày xưa, cái hồi mà mẹ cậu vẫn hay làm cho đứa con đau ốm của mình.
Cuộc tình với Hanna được tác giả miêu tác rất chóng vánh và đứt quãng. Đó là những lần hai người gặp nhau, Hanna muốn Berg đọc truyện cho nàng nghe rồi khi phần truyện kết thúc, hai người tắm mình trong bồn nước nóng để rồi kết thúc bằng một cuộc mây mưa mà Hanna luôn là người chiếm hữu: "Đọc truyện, tắm, làm tình rồi nằm rốn lại cạnh nhau đã trở thành nghi thức của những lần chúng tôi gặp nhau" (Trang 43)
Chàng thanh niên 15 tuổi như Berg đầy sóng động nội tâm. Berg hay nghĩ suy mà suy nghĩ nào cũng nông cạn và hời hợt. Thật ra cậu cũng có thắc mắc, cũng tìm hiểu nhưng rồi đứng trước một Hanna quá mạnh mẽ và thích chiếm hữu mỗi khi làm tình, Berg luôn là người thua cuộc: "Khi tôi cũng phản ứng một cách cáu bẳn, chúng tôi cãi nhau và Hanna lạnh nhạt với tôi thì nỗi sợ mất Hanna lại trở lại. Tôi nhịn nhục và xin lỗi, cho đến khi cô chấp nhận tôi. Nhưng trong lòng tôi đầy căm hận" (Trang 67).
Đột nhiên, Hanna biến mất, Berg kiếm tìm trong tuyệt vọng.
Theo dòng thời gian, "cậu bé" (từ Hanna hay gọi khi ân ái cùng chàng) Berg ngày nào giờ là một chàng sinh viên luật. Trong một phiên tòa, chàng nhìn thấy Hanna trên ghế bị cáo với tội danh "Tội phạm chiến tranh". Bao nhiêu ký ức đổ xô về ngập lối. Trong Berg bây giờ là những nỗi nhớ thương, kỷ niệm và niềm đau, căm giận. Chàng không làm gì được để giúp Hanna. Chàng còn nhớ Hanna thích nghe chàng đọc truyện, mãi về sau này chàng mới hiểu tại sao nàng không tự đọc, không biết lời nhắn trong mẩu giấy nhỏ mà chàng để lại cho nàng. Đó là vì Hanna không biết chữ.
Berg đọc truyện rồi thu vào những cuộn băng gởi vào nhà tù cho Hanna nghe cho đến khi nàng được đặc xá sau 18 tháng tù tội. Sau khi ra tù, Hanna chọn cái chết thay cho lời từ tạ, không chịu đựng nỗi những nhục nhã và tội lỗi mà cuộc đời nàng đã đạp lên.
Berg đứng trước mộ Hanna lần đầu và cũng là lần duy nhất trong đời để thông báo cô biết chàng đã gởi tiền cho quỹ chống mù chữ bằng cái tên Hanna Schmitz.
Bên trên là những tóm lược của tác phẩm "Người đọc". Với sự miêu tả của tôi, bạn đọc vẫn còn thấy sự thô thiển và rẻ tiền của một cuốn sách mỏng dính, chưa đầy 200 trang khổ nhỏ. Thế nhưng, nếu chỉ xem những dòng trên mà từ chối đọc "Người đọc" thì hóa ra tôi là người có tội, cái tội đã cản ngăn các bạn tìm đến một tác phẩm mang đậm tính nhân văn.
Không giống như những tác phẩm đang tạo cơn sốt trên thị trường vì liên quan đến tình dục. Đọc "Người đọc", bạn không tìm đâu ra những câu tả tỉ mỹ kiểu như màu của chiếc quần lót, những chi tiết đặc tả về ngực trần, cặp mong... như nhiều tác phẩm hiện nay đã lạm dụng. "Người đọc" chỉ nói cho bạn biết bên trong căn gác nhỏ đó có đứa bé 15 tuổi cùng cô gái 36 tuổi đang đọc tiểu thuyết, họ âm ấp và làm tình bên nhau.
Nhưng, hơn hết là ngòi bút đặc tả tâm lý tài tình của tác giả. Ông như lấy bản thân mình để viết cho tâm trạng, nỗi lòng của Berg, từ khi còn là cậu nhóc 15 tuổi đến lúc thành một người đàn ông có địa vị. Hai nhân vật chính là Berg và Hanna với độ phức tạp tâm lý khiến cho bạn đọc xem sách cho mau để biết được đằng sau bí ẩn đó là gì. Sự từng trải, lạnh lùng nhưng biết khóc của Hanna; nỗi uất hận nhưng chịu nhục nhã để được ôm ấp và sung sướng của Berg... đã được tác giả cắt quãng bằng những chương ngắn khiến người xem càng thêm hấp tấp.
Cũng giống như "Rừng Na Uy", tiểu thuyết "Người đọc" không phải là "dâm thư" như nhiều người gán tội cho nó. Dưới góc độ một người đọc thông thường, nếu phải lựa chọn, tôi xin chọn "Người đọc" vì sự gai góc và thủ pháp tuyệt vời mà bản thân tác phẩm và tác giả mang lại.
Riêng với những ai tập viết văn, hay đã là nhà văn nổi tiếng... viết dài. Xin hãy xem qua "Người đọc" để rồi trầm trồ trước sự giản dị của phong cách viết, tình tiết cô đọng mà nội dung truyền tải không kém gì tiểu thuyết hàng nghìn trang.
Tôi đọc "Người đọc" và cảm nhận như vậy. Còn bạn thì sao?
Theo http://www.thuvien-ebook.com
Ck. (sưu tầm)
Đó là những gì bạn đọc ấn tượng khi tiếp cận với khoảng 70 trang đầu tác phẩm "Người đọc" của nhà văn Đức Bernhanrd Schlink.
Berg, cậu bé 15 tuổi đau yếu vì bệnh gan. Trong một lần đến lớp cậu bị nôn mửa và được sự giúp đỡ, chăm sóc của người phụ nữ có tên Hanna. Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng trong trí nhớ lung linh của cậu bé Berg vẫn không thôi quên được hình ảnh Hanna.
Những ngày sau đó cậu thường xuyên đến với Hanna, người phụ nữ độc thân, 36 tuổi, làm nghề soát vé xe điện. Mối tình của họ bắt đầu. Đấy là những giờ phút Berg được Hanna tắm bằng nước nóng trong bồn, làm cậu bồi hồi nhớ lại những phút giây được mẹ chăm sóc:
"Một trong số ít ký ức sinh động từ hồi trẻ con là một buổi sớm mùa đông, lúc tôi lên bốn tuổi. Phòng ngủ của tôi hồi ấy không được sưởi, đêm đến hay sáng sớm thường rất lạnh. Tôi nhớ đến phòng bếp ấm áp và cái bếp lò nóng, một cái lò gang nặng trịch, trong đó nhìn thấy lửa nếu lấy móc kéo tấm che và vòng kiềng ở chỗ nấu ra, và có cả một bồn luôn trữ nước nóng sẵn sàng. Mẹ tôi đẩy chiếc ghế tôi đang đứng trên đó ra trước bếp lò, tắm rửa và mặc quần áo cho tôi". (Trang 29)
Đối với Hanna, Berg vừa xem như "bạn tình", vừa là một hình bóng của một người mẹ. Đôi khi, cậu so sánh Hanna với mẹ, cậu yêu thích những gì Hanna làm cho cậu vì nó giống với ngày xưa, cái hồi mà mẹ cậu vẫn hay làm cho đứa con đau ốm của mình.
Cuộc tình với Hanna được tác giả miêu tác rất chóng vánh và đứt quãng. Đó là những lần hai người gặp nhau, Hanna muốn Berg đọc truyện cho nàng nghe rồi khi phần truyện kết thúc, hai người tắm mình trong bồn nước nóng để rồi kết thúc bằng một cuộc mây mưa mà Hanna luôn là người chiếm hữu: "Đọc truyện, tắm, làm tình rồi nằm rốn lại cạnh nhau đã trở thành nghi thức của những lần chúng tôi gặp nhau" (Trang 43)
Chàng thanh niên 15 tuổi như Berg đầy sóng động nội tâm. Berg hay nghĩ suy mà suy nghĩ nào cũng nông cạn và hời hợt. Thật ra cậu cũng có thắc mắc, cũng tìm hiểu nhưng rồi đứng trước một Hanna quá mạnh mẽ và thích chiếm hữu mỗi khi làm tình, Berg luôn là người thua cuộc: "Khi tôi cũng phản ứng một cách cáu bẳn, chúng tôi cãi nhau và Hanna lạnh nhạt với tôi thì nỗi sợ mất Hanna lại trở lại. Tôi nhịn nhục và xin lỗi, cho đến khi cô chấp nhận tôi. Nhưng trong lòng tôi đầy căm hận" (Trang 67).
Đột nhiên, Hanna biến mất, Berg kiếm tìm trong tuyệt vọng.
Theo dòng thời gian, "cậu bé" (từ Hanna hay gọi khi ân ái cùng chàng) Berg ngày nào giờ là một chàng sinh viên luật. Trong một phiên tòa, chàng nhìn thấy Hanna trên ghế bị cáo với tội danh "Tội phạm chiến tranh". Bao nhiêu ký ức đổ xô về ngập lối. Trong Berg bây giờ là những nỗi nhớ thương, kỷ niệm và niềm đau, căm giận. Chàng không làm gì được để giúp Hanna. Chàng còn nhớ Hanna thích nghe chàng đọc truyện, mãi về sau này chàng mới hiểu tại sao nàng không tự đọc, không biết lời nhắn trong mẩu giấy nhỏ mà chàng để lại cho nàng. Đó là vì Hanna không biết chữ.
Berg đọc truyện rồi thu vào những cuộn băng gởi vào nhà tù cho Hanna nghe cho đến khi nàng được đặc xá sau 18 tháng tù tội. Sau khi ra tù, Hanna chọn cái chết thay cho lời từ tạ, không chịu đựng nỗi những nhục nhã và tội lỗi mà cuộc đời nàng đã đạp lên.
Berg đứng trước mộ Hanna lần đầu và cũng là lần duy nhất trong đời để thông báo cô biết chàng đã gởi tiền cho quỹ chống mù chữ bằng cái tên Hanna Schmitz.
Bên trên là những tóm lược của tác phẩm "Người đọc". Với sự miêu tả của tôi, bạn đọc vẫn còn thấy sự thô thiển và rẻ tiền của một cuốn sách mỏng dính, chưa đầy 200 trang khổ nhỏ. Thế nhưng, nếu chỉ xem những dòng trên mà từ chối đọc "Người đọc" thì hóa ra tôi là người có tội, cái tội đã cản ngăn các bạn tìm đến một tác phẩm mang đậm tính nhân văn.
Không giống như những tác phẩm đang tạo cơn sốt trên thị trường vì liên quan đến tình dục. Đọc "Người đọc", bạn không tìm đâu ra những câu tả tỉ mỹ kiểu như màu của chiếc quần lót, những chi tiết đặc tả về ngực trần, cặp mong... như nhiều tác phẩm hiện nay đã lạm dụng. "Người đọc" chỉ nói cho bạn biết bên trong căn gác nhỏ đó có đứa bé 15 tuổi cùng cô gái 36 tuổi đang đọc tiểu thuyết, họ âm ấp và làm tình bên nhau.
Nhưng, hơn hết là ngòi bút đặc tả tâm lý tài tình của tác giả. Ông như lấy bản thân mình để viết cho tâm trạng, nỗi lòng của Berg, từ khi còn là cậu nhóc 15 tuổi đến lúc thành một người đàn ông có địa vị. Hai nhân vật chính là Berg và Hanna với độ phức tạp tâm lý khiến cho bạn đọc xem sách cho mau để biết được đằng sau bí ẩn đó là gì. Sự từng trải, lạnh lùng nhưng biết khóc của Hanna; nỗi uất hận nhưng chịu nhục nhã để được ôm ấp và sung sướng của Berg... đã được tác giả cắt quãng bằng những chương ngắn khiến người xem càng thêm hấp tấp.
Cũng giống như "Rừng Na Uy", tiểu thuyết "Người đọc" không phải là "dâm thư" như nhiều người gán tội cho nó. Dưới góc độ một người đọc thông thường, nếu phải lựa chọn, tôi xin chọn "Người đọc" vì sự gai góc và thủ pháp tuyệt vời mà bản thân tác phẩm và tác giả mang lại.
Riêng với những ai tập viết văn, hay đã là nhà văn nổi tiếng... viết dài. Xin hãy xem qua "Người đọc" để rồi trầm trồ trước sự giản dị của phong cách viết, tình tiết cô đọng mà nội dung truyền tải không kém gì tiểu thuyết hàng nghìn trang.
Tôi đọc "Người đọc" và cảm nhận như vậy. Còn bạn thì sao?
Theo http://www.thuvien-ebook.com
Ck. (sưu tầm)