PDA

View Full Version : Đọc truyện, tắm và làm tình



CutKit
03-31-2007, 09:19 PM
http://img230.imageshack.us/img230/567/105200622859pm0001th3.jpg (http://imageshack.us)

Đó là những gì bạn đọc ấn tượng khi tiếp cận với khoảng 70 trang đầu tác phẩm "Người đọc" của nhà văn Đức Bernhanrd Schlink.

Berg, cậu bé 15 tuổi đau yếu vì bệnh gan. Trong một lần đến lớp cậu bị nôn mửa và được sự giúp đỡ, chăm sóc của người phụ nữ có tên Hanna. Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng trong trí nhớ lung linh của cậu bé Berg vẫn không thôi quên được hình ảnh Hanna.

Những ngày sau đó cậu thường xuyên đến với Hanna, người phụ nữ độc thân, 36 tuổi, làm nghề soát vé xe điện. Mối tình của họ bắt đầu. Đấy là những giờ phút Berg được Hanna tắm bằng nước nóng trong bồn, làm cậu bồi hồi nhớ lại những phút giây được mẹ chăm sóc:

"Một trong số ít ký ức sinh động từ hồi trẻ con là một buổi sớm mùa đông, lúc tôi lên bốn tuổi. Phòng ngủ của tôi hồi ấy không được sưởi, đêm đến hay sáng sớm thường rất lạnh. Tôi nhớ đến phòng bếp ấm áp và cái bếp lò nóng, một cái lò gang nặng trịch, trong đó nhìn thấy lửa nếu lấy móc kéo tấm che và vòng kiềng ở chỗ nấu ra, và có cả một bồn luôn trữ nước nóng sẵn sàng. Mẹ tôi đẩy chiếc ghế tôi đang đứng trên đó ra trước bếp lò, tắm rửa và mặc quần áo cho tôi". (Trang 29)

Đối với Hanna, Berg vừa xem như "bạn tình", vừa là một hình bóng của một người mẹ. Đôi khi, cậu so sánh Hanna với mẹ, cậu yêu thích những gì Hanna làm cho cậu vì nó giống với ngày xưa, cái hồi mà mẹ cậu vẫn hay làm cho đứa con đau ốm của mình.

Cuộc tình với Hanna được tác giả miêu tác rất chóng vánh và đứt quãng. Đó là những lần hai người gặp nhau, Hanna muốn Berg đọc truyện cho nàng nghe rồi khi phần truyện kết thúc, hai người tắm mình trong bồn nước nóng để rồi kết thúc bằng một cuộc mây mưa mà Hanna luôn là người chiếm hữu: "Đọc truyện, tắm, làm tình rồi nằm rốn lại cạnh nhau đã trở thành nghi thức của những lần chúng tôi gặp nhau" (Trang 43)

Chàng thanh niên 15 tuổi như Berg đầy sóng động nội tâm. Berg hay nghĩ suy mà suy nghĩ nào cũng nông cạn và hời hợt. Thật ra cậu cũng có thắc mắc, cũng tìm hiểu nhưng rồi đứng trước một Hanna quá mạnh mẽ và thích chiếm hữu mỗi khi làm tình, Berg luôn là người thua cuộc: "Khi tôi cũng phản ứng một cách cáu bẳn, chúng tôi cãi nhau và Hanna lạnh nhạt với tôi thì nỗi sợ mất Hanna lại trở lại. Tôi nhịn nhục và xin lỗi, cho đến khi cô chấp nhận tôi. Nhưng trong lòng tôi đầy căm hận" (Trang 67).

Đột nhiên, Hanna biến mất, Berg kiếm tìm trong tuyệt vọng.

Theo dòng thời gian, "cậu bé" (từ Hanna hay gọi khi ân ái cùng chàng) Berg ngày nào giờ là một chàng sinh viên luật. Trong một phiên tòa, chàng nhìn thấy Hanna trên ghế bị cáo với tội danh "Tội phạm chiến tranh". Bao nhiêu ký ức đổ xô về ngập lối. Trong Berg bây giờ là những nỗi nhớ thương, kỷ niệm và niềm đau, căm giận. Chàng không làm gì được để giúp Hanna. Chàng còn nhớ Hanna thích nghe chàng đọc truyện, mãi về sau này chàng mới hiểu tại sao nàng không tự đọc, không biết lời nhắn trong mẩu giấy nhỏ mà chàng để lại cho nàng. Đó là vì Hanna không biết chữ.

Berg đọc truyện rồi thu vào những cuộn băng gởi vào nhà tù cho Hanna nghe cho đến khi nàng được đặc xá sau 18 tháng tù tội. Sau khi ra tù, Hanna chọn cái chết thay cho lời từ tạ, không chịu đựng nỗi những nhục nhã và tội lỗi mà cuộc đời nàng đã đạp lên.

Berg đứng trước mộ Hanna lần đầu và cũng là lần duy nhất trong đời để thông báo cô biết chàng đã gởi tiền cho quỹ chống mù chữ bằng cái tên Hanna Schmitz.

Bên trên là những tóm lược của tác phẩm "Người đọc". Với sự miêu tả của tôi, bạn đọc vẫn còn thấy sự thô thiển và rẻ tiền của một cuốn sách mỏng dính, chưa đầy 200 trang khổ nhỏ. Thế nhưng, nếu chỉ xem những dòng trên mà từ chối đọc "Người đọc" thì hóa ra tôi là người có tội, cái tội đã cản ngăn các bạn tìm đến một tác phẩm mang đậm tính nhân văn.

Không giống như những tác phẩm đang tạo cơn sốt trên thị trường vì liên quan đến tình dục. Đọc "Người đọc", bạn không tìm đâu ra những câu tả tỉ mỹ kiểu như màu của chiếc quần lót, những chi tiết đặc tả về ngực trần, cặp mong... như nhiều tác phẩm hiện nay đã lạm dụng. "Người đọc" chỉ nói cho bạn biết bên trong căn gác nhỏ đó có đứa bé 15 tuổi cùng cô gái 36 tuổi đang đọc tiểu thuyết, họ âm ấp và làm tình bên nhau.

Nhưng, hơn hết là ngòi bút đặc tả tâm lý tài tình của tác giả. Ông như lấy bản thân mình để viết cho tâm trạng, nỗi lòng của Berg, từ khi còn là cậu nhóc 15 tuổi đến lúc thành một người đàn ông có địa vị. Hai nhân vật chính là Berg và Hanna với độ phức tạp tâm lý khiến cho bạn đọc xem sách cho mau để biết được đằng sau bí ẩn đó là gì. Sự từng trải, lạnh lùng nhưng biết khóc của Hanna; nỗi uất hận nhưng chịu nhục nhã để được ôm ấp và sung sướng của Berg... đã được tác giả cắt quãng bằng những chương ngắn khiến người xem càng thêm hấp tấp.

Cũng giống như "Rừng Na Uy", tiểu thuyết "Người đọc" không phải là "dâm thư" như nhiều người gán tội cho nó. Dưới góc độ một người đọc thông thường, nếu phải lựa chọn, tôi xin chọn "Người đọc" vì sự gai góc và thủ pháp tuyệt vời mà bản thân tác phẩm và tác giả mang lại.

Riêng với những ai tập viết văn, hay đã là nhà văn nổi tiếng... viết dài. Xin hãy xem qua "Người đọc" để rồi trầm trồ trước sự giản dị của phong cách viết, tình tiết cô đọng mà nội dung truyền tải không kém gì tiểu thuyết hàng nghìn trang.

Tôi đọc "Người đọc" và cảm nhận như vậy. Còn bạn thì sao?

Theo http://www.thuvien-ebook.com

Ck. (sưu tầm)

CutKit
03-31-2007, 09:23 PM
Một người bạn hỏi tôi đã đọc cuốn sách này chưa? Chưa à? Vậy hãy tìm đi sẽ thấy hơn một thế giới. Một không khí nhuốm đầy lý tính bao trùm lấy tôi, bìa màu đen và những lời văn không thừa, không thiếu. Tôi vốn không thích phong cách quá lạnh lùng kiểu Đức nên bất kỳ thứ gì mang phong cách Đức đều ít làm tôi say mê. Kính nể thì có thể nhưng say mê thì không.

Và thế là tôi mang định kiến ấy đi theo Michael.

Gần 15 tuổi, cậu mắc bệnh viêm gan, căn bệnh cứ hút dần sức lực người ta. Một ngày trên đường, cậu chịu một cơn chóng mặt và nôn thốc nôn tháo. Và cậu gặp người đàn bà của mình trong bối cảnh không lấy gì làm đẹp đẽ ấy. Cô đã kéo cậu đi và gột rửa cậu sạch khỏi những vết nhơ rồi dẫn cậu về tận nhà. Kéo đi, một hành động đầy tính sắp đặt, chủ động, uy quyền như một người mẹ với con trai nhỏ của mình. Sau đó một thời gian họ gặp lại nhau. Chẳng biết họ có gặp lại nhau không nếu như cậu không phải là đứa trẻ ngoan và có một bà mẹ tử tế đã dặn cậu phải đến cảm ơn người đã giúp mình giữa đường - cô Schmitz. Cô khoảng hơn 30 tuổi gì đó. Tặng hoa, cảm ơn và nói chuyện như bất kỳ hoạt động xã giao nào. Cậu bé đợi người phụ nữ thay đồ rồi cùng đi xuống phố. NHững hình ảnh, cơ thể, đường nét của người phụ nữ làm cậu choáng váng, chóng mặt - có lẽ là bản năng. Bị phát hiện, cậu đỏ bừng mặt rồi chạy đi để rồi vài ngày sau, bị thôi thúc và lại tìm đến gặp người đàn bà đó. Họ lại gặp nhau, chờ đợi mấy ngày không kết quả rồi cậu bé cũng gặp được. Như tình cờ, như định mệnh, cô ấy đi xúc than và cậu cũng phụ giúp, cậu bẩn lem nhem và cần tắm. Cô ấy ghét người bẩn thỉu, cô sạch sẽ kinh người. Tôi đọc hết truyện rồi nên tôi cho là mình cũng hiểu đặc tính này ở cô. Nước nóng bốc hơi và tắm. Khi cô mang khăn tắm vào thì trên người cô đã còn gì cả. “Cậu đến đây vì thế chứ gì!”

Sau ngày ấy, cậu yêu cô điên cuồng. Hết giờ làm của cô, cậu đã đợi sẵn trên bậc cửa, họ tắm và làm tình. Cậu thấy hàm ơn người đàn bà đã chăm sóc cậu như mẹ. Cậu thấy mình là người đàn ông và cần phải thể hiện bản lĩnh người đàn ông. Một ngày, khi nằm bên cô, cậu đã hỏi: “Tên EM là gì?”-“Gì cơ?”-“Tên em ấy mà!”.

Người bạn tôi đã cho rằng đoạn chuyển đại từ nhân xưng ở đây rất tuyệt vời, vì sau khi quan hệ hai người sẽ gọi nhau, riêng nhau là “anh” và “em” chứ không bao giờ là “cô’ “cháu” hay “cậu” “tớ” (@ Rừng Na-uy). Có phải thế không, những người đầy kinh nghiệm?

Cậu nghĩ là cô đã quá biết tên mình vì tên họ cậu ghi trên mọi nhãn vở, vậy mà cô có vẻ chẳng thèm để tâm đến những thứ giáo khoa sách vở đó. Tuy thế, cô lại đùng đùng nổi giận khi biết cậu lưu ban, cô muốn cậu phải học. Thế là cậu lao vào học như điên, học để rồi mỗi ngày lại đến nhà cô - từ giờ gọi cô là Hana. Họ tắm, làm tình và thêm một việc nữa là đọc truyện. Hàng ngày cậu đọc những cuốn sách mà cậu biết cho cô nghe, cô thích nghe giọng đọc của cậu, luôn háo hức đón chờ từng diễn biến, có khi sống theo những câu truyện. Họ luôn yêu nhau như thế, mọi việc tuần tự, cứ như một buổi hành lễ.

Khi yêu nhau mọi người hay thích giành nhau làm của riêng, và cùng đi chơi xa là cách chiếm hữu tốt nhất. Michael và Hana đạp xe đi thật xa nơi không ai biết họ, thuê nhà nghỉ giữa đường. Có lần, Michael dậy sớm và để lại giấy nhắn, Hana không biết, cô điên cuồng lên vì nghĩ mình bị bỏ rơi. Rồi giải thích và xin lỗi và hối hận và khóc - lần đầu tiên Hana khóc trước Michael.

Michael lưu giữ những hình ảnh Hana trong tâm trí mình. Đó là hình ảnh cô thay quần áo, từng sợi lông tơ ánh lên trong nắng. Đó là hình ảnh cô mặc chiếc váy xanh bay bồng bềnh trong gió. Là cô khi đứng giữa phòng đọc sách của cha Michael - một giáo sư triết học (amen!) và chạm tay ngang những gáy sách. Cô đến nhà Michael một ngày cả nhà đi vắng, lặng người trước tủ sách. Có vẻ như nó có cái gì đó làm cô sùng bái, làm cô kính sợ…

Hana rất ít kể về mình. Cô luôn nói đó là một cuộc sống không có gì đáng nói. Rồi thời gian qua đi, vài tháng, Michael trưởng thành hơn, chuyển cấp, gặp bạn bè mới và cậu - như cậu thừa nhận, dần phản bội Hana. Họ vẫn gặp nhau, tắm, làm tình và đọc truyện nhưng có cái gì đó trong cậu phản bội lại Hana. Đến một ngày, cậu nhìn thấy cô đang đứng từ xa nhìn mình để rồi sau đó mất tích. Cô bỏ đi, khi quan hệ với xung quanh đang tốt đẹp, khi nhà ga - cô làm nhân viên soát vé ở đó - đang muốn thăng chức cho cô.

Rất lâu sau đó, Michael trở thành một sinh viên Luật, tham dự một phiên toà xử tội phạm chiến tranh từ thời Đức Quốc xã. Và Hana thì là một quản giáo của Auschwitz. Đang làm cho Siemens, chuẩn bị được thăng chức thì cô ra nhập Nazi (Giống như cách cô rời bỏ nhà ga sau này vậy!). Cô bị quy tội cùng một nhóm nữ quản giáo khác đã nhốt tù nhân và một nhà thờ, bỏ mặc họ ở đó khi bom Mỹ ném xuống. Cậu ở phiên toà, hằng ngày, nhìn vào gáy cô. Mọi nghi phạm đều trả lời lắt léo đổ lỗi xung quanh. Còn cô, cô trung thực, đúng và sai, trung thực đến mức những điều sẽ gây hại cho cô, cô vẫn đúng và sai. Cô ký vào một biên bản mà dường như không biết nó có nội dung gì. Cô như một kẻ chẳng hiểu gì cách cư xử. Có những câu hỏi mà cô phải hỏi lại thẩm phán: “Ở địa vị tôi ông sẽ làm gì?” - Cô không hề khiêu khích, đó là một câu hỏi để biết được chuẩn mực, để hiểu được chỗ đáng ra cô phải đặt chân, đặt tay vào - Nhưng làm sao có câu trả lời! Khi mọi bất lợi dồn về cô, mọi nghi phạm khác đổ hết lỗi lên cô, họ bảo cô là chỉ huy, họ để mặc những người phụ nữ kia chết cháy và do cô ép buộc, chính cô đã viết báo cáo lại việc này. Giấy tờ vẫn còn.

Cô viết ư? Không! Cô mù chữ, làm sao mà viết được. Nhưng cô nhận tội. Cô viết.

Michael hiểu hoàn cảnh khốn khổ của Hana hơn ai hết, cậu đã từng muốn minh oan cho cô, muốn nói hết với quan toà… Nhưng đồng thời cậu cũng đã ghê tởm những việc mà cô đã làm… Cô - một kẻ thuộc Nazi. Và cậu để mặc cô với án chung thân.

Michael trưởng thành. Michael kết hôn. Michael li dị. Đến một ngày khi lật giở những trang sách anh thấy muốn đọc cho Hana. Odyssey cho Hana vào những băng casset. Hết Odyssey rồi Heine, rồi Kafka… Đọc tên truyện, tác giả, nội dung, ngừng một chút trước khi ngắt băng… Không một lời thăm hỏi hay gì khác. Những cuốn băng được gửi vào trại giam. Sau bốn năm liên tục, Michael nhận được một bức thư với nét chữ đầy cố gắng “Truyện vừa gửi hay quá, cậu bé ạ. Cảm ơn. Hana.’ Cô đã tập viết và đã viết được. Michael lại tiếp tục đọc truyện cho cô qua những cuộn băng cassette.

Hana sẽ được ra tù sớm. Và Michael là người duy nhất liên lạc với cô trong 18 năm đó. Những người quản lý muốn anh giúp cô hoà nhập cuộc sống và đến gặp cô trước khi chính thức mãn hạn. Anh gặp ở trại giam không phải là Hana xinh đẹp, sạch sẽ mà là một bà già, nhăn nheo, hôi hám. Ngập ngừng và xa cách dù được che đậy trong một vỏ bọc ân cần. Ai trong trường hợp đó có thể làm khác được? Đến ngày đón Hana thì cô đã thắt cổ tự tự, lúc bình minh.

Phòng giam của Hana sạch sẽ, có băng, có sách, sách là do cô nhờ quản giáo mua theo cách băng mà Michael gửi. Cô học chữ bằng cách đọc sách theo băng, lần theo từng mặt chữ. Rồi khi đọc thông thạo thì cô tìm những cuốn về Đức quốc xã, về trại tập trung…

Michael đã lưu giữ nhiều hình ảnh về Hana, và hình ảnh cuối cùng là khuôn mặt cô khi ra đi, không phải khuôn mặt một bà già nhăn nheo mà là một người phụ nữ trong thời kỳ xuân sắc nhất. Một khuôn mặt trẻ trung hiện ra qua những nếp nhăn. Cô mãi mãi đẹp như vậy. Có lẽ, lúc đó, anh hiểu anh yêu cô mãi mãi.

--
Truyện hết rồi. Tôi cà kê và kể lể quá nhiều nhỉ. Nhưng không kể hết ra thì tôi không chịu được. Những ai chưa đọc thì hãy cứ yên tâm mà tìm kiếm vì làm sao tôi nói hết được những gì chỉ có ở trong cảm xúc của mỗi người.

Đọc truyện này hiểu hơn về chiến tranh, hiểu rõ nó là con ác quỷ hút linh hồn của con người ở cả hai chiến tuyến. Có những điều, vì chiến tranh, người ta khó có thể làm khác được. Giết người hay cứu sống con người không còn là hành động mang bản tính người, nó chỉ còn là nhiệm vụ, là kỷ luật quân đội. Câu hỏi "Đao phủ có phải là kẻ giết người không' - thật đáng kinh sợ vì hàng nghìn năm nay chẳng ai trả lời được.

Tôi thích cốt truyện này. Một cốt truyện quá tuyệt vời để tác giả của nó không cần cầu kỳ thêm bớt bất cứ trang sức nào cho nó nữa. Đến giờ, đọc lại, đọc lại, tôi vẫn không hiểu người phụ nữ ấy. Tôi thấy cô đáng thương, tội nghiệp nhưng vẫn khó hiểu. Tôi chỉ biết rằng tôi cũng yêu cô! Yêu mất rồi!

(Tháng 10, 2006 - post lần đầu tiên ở forum webtretho.com)

Ck. (sưu tầm)

manutd
04-01-2007, 04:54 PM
Quá khứ, hiện tại và tương lai, một cái nhìn dễ khiến người ta liên tưởng đến triết lý Nhân - Quả của phương Đông. Chúng ta hãy sống có đạo đức, lấy chữ Phúc làm đầu.

tuan anh
02-01-2009, 05:14 AM
tôi tên Đinh Tuấn Anh,

thaivanky
02-01-2009, 05:35 AM
bác CutKit ơi sao không thấy bác gấu mèo vậy ạ, bác có thể giúp mọi người được không ạ.