PDA

View Full Version : Gặp người ôm xác vợ gần 7 năm liền



mitkhotrang
12-03-2009, 09:07 AM
Mấy ngày gần đây, Trên mạng và các trang web báo điện tử xôn xao, bàn bạc và tranh luận về việc người đàn ông này. Người đàn ông vì quá yêu vợ, thương vợ, đã làm một bức tượng thạch cao và cho xác người vợ vào đó. Hàng đêm, hàng ngày ông sống cùng với cái xác của người vợ đó. Việc này là việc lạ cũng không kém phần ly kỳ. Bởi thế, nó cũng đang thu hút việc các nhà làm phim tham gia bàn tán và có dự định làm phim về chuyện đó. Mỗi người một góc nhìn, một quan niệm, Còn cái nhìn của ACE trên khongtu.com thì thế nào? Chúng ta cùng đàn luận để cùng thêm phần hiểu biết nhé!

Gặp người ôm xác vợ gần 7 năm liền

- Một mình tui giữa khuya âm thầm đào mộ vợ lên, bốc toàn bộ hài cốt đem về bỏ vô bức tượng. Sau đó tui bận quần áo và để nằm trên giường. Từ đó đến nay, tôi ôm tượng vợ ngủ ngon lành



Gặp người ôm xác vợ ngủ gần 7 năm nay



Người đàn ông 55 tuổi có những việc làm khác người này có tên họ đầy đủ là Lê Vân, sinh năm 1954. Trú tại tổ 12, thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình-Quảng Nam.



Trong căn nhà cấp 4, nằm nép mình bên quốc lộ 14 E, cách ngã ba Cây Cốc quốc lộ 1A khoảng chừng 200m. Ông Vân sống cùng 3 đứa con nhỏ và xác người vợ được đặt trong bức tượng nặn bằng đất sét và thạch cao. Kế bên nhà ông là cơ ngơi của 2 người con đã trưởng thành, có gia đình riêng.


Gần 7 năm nay, hàng đêm ông Vân ôm xác vợ để ngủ

Trong buổi chiều đầu đông ngày 24/11, ông Vân đồng ý tiếp và kể cho P.V VietNamNet nghe câu chuyện ly kỳ của mình và còn vui vẻ mở cửa buồng ngủ cho chụp ảnh lúc ông đang chăm sóc xác vợ.



Thật khó mà tin nổi vào mắt mình khi bức màn treo nơi cửa buồng ngủ được vén lên, trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều đầu đông, hình một người đàn bà bận quần áo nằm ngay đơ trên chiếc giường kê sát bức tường.



Cái lạnh chạy dọc sống lưng, tôi rùng mình nhưng cố giữ máy ảnh khỏi rung để chụp những bức ảnh kinh dị trong ánh sáng mờ ảo của chiếc bóng đèn 1,5 W treo nơi góc tường. Căn phòng ngủ nhuốm đầy vẻ kỳ bí đến rợn người.



Ông Vân bảo với tôi rằng: “Đó, vợi tui đó. Gần 7 năm ni, đêm mô tui cũng ôm bả để ngủ…”



Vừa nói ông Vân vừa vén tấm mùng treo lòng thòng và ôm xác vợ đưa ra ngoài để chăm sóc và tâm sự. Ông hỏi tôi có muốn xem xác vợ ông không?



Ông Vân vẫn điềm nhiên như không có điều gì xảy ra, ngồi lên giường, bên xác vợ, ông thong thả cởi từng chiếc khuy chiếc áo lạnh bên ngoài để lộ chiếc áo trắng tinh tươm. Ông bảo: “Nếu chú muốn xem, tui mở bức tượng ra cho xem xác vợ tui trong đó. Bả vẫn bên tui mấy năm ni. Bả chỉ chết phần xác thôi. Chứ phần hồn thì vẫn sống…”



Đúng như ông nói, bên trong bức tượng hình nhân kia là hài cốt người vợ yêu dấu của ông, được ông đưa về để trong phòng ngủ. Đêm đêm, ông ôm xác vợ ngủ gần 7 năm nay.



Đứa con trai út đang học lớp 6, tên Lê Quốc Hoàng Tuấn (sinh năm 1997) cũng thường xuyên ôm xác mẹ để ngủ. Hỏi Tuấn có sợ không, Tuấn trả lời tỉnh khô: “Có chi mô mà sợ, đêm mô em với ba cũng ôm mẹ ngủ. Mẹ em đâu có chết. mẹ đầu thai sang kiếp khác mà…”



Câu chuyện kỳ dị đến kinh hoàng



Trong bóng chiều nhập nhoạng, câu chuyện ông kể về cái chết của người vợ cũng như quãng thời gian 7 năm ôm xác vợ nghe quá chuyện hoang đường.


Ông Vân cởi bỏ chiếc áo lạnh bên ngoài của xác vợ

Ông Vân kể bằng giọng đặc Quảng: "Nhà tui đông con nên cuộc sống khó khăn. Tui đến với bả cũng tại cái duyên, cái số thôi. Người cùng làng mà. Sống với nhau có 7 đứa con. Tui thường đi làm ăn xa…



Ngày 3/2/2003, khi đang làm ăn ở Tây Nguyên, tui nhận được tin vợ mất. Tui tức tốc về để lo chôn cất vợ.



Hồi mới chôn vợ xong, đêm mô tui cũng lên mộ của bả để ngủ. Gần 20 tháng sau ngày bả mất, ngủ trên mộ sợ gió, mưa, sương lạnh nên tui quyết định đào một đường hầm vào sâu huyệt mộ để ngủ cùng bả. Nhưng mấy đứa con phát hiện và không cho tui lên mộ bả nữa.



Dù mấy đứa con tui cấm, nhưng giữa khuya là tui lên mộ của bả để ngủ, sáng ra tui về sớm. Thấy sống với bả như vậy khổ quá, vào khuya ngày 16/11/2004, một mình tui lên mộ và quyết định đào mộ để đưa xác bả đưa về nhà cho tiện, cho ấm cúng".



Tôi hỏi ông, xác người chôn chỉ mới 20 tháng, đào lên ông không sợ sao? Ông thản nhiên bảo: “Tui đào từ 10 giờ đêm đến 3 giờ sáng, cuối cùng tui cũng đưa được quan tài lên ngang mặt đất. Tôi phủ đất lấp lại để chờ có điều kiện là đưa xác bả về nhà. Vợ mình thì có gì mà sợ?…Tôi bị mấy đứa con phát hiện, chúng phản đối không cho tui đưa bả về nhà và báo công an, chính quyền địa phương đến ngăn cản, bảo tui vi phạm pháp luật…”.



Chính quyền thị trấn Hà Lam tại thời điểm đó cũng đã cử lực lượng canh gác không cho ông đào xác vợ lên.



Hàng ngày, ông Vân chăm sóc và trò chuyện với vợ trong phòng ngũ



Hơn 4 tháng sau kể từ ngày ông đưa được quan tài của vợ lên. Ông Vân đã tìm mua thạch cao và tìm đất sét về nặn tượng vợ cất trong nhà. Ông bảo: "Tui nặn kỳ công lắm, hơn 1 tháng mới hoàn thành. Bức tượng có chiều cao bằng vợ tui lúc sống. Khi làm xong tượng, một mình tui giữa khuya âm thầm đào mộ vợ lên, bốc toàn bộ hài cốt đem về bỏ vô bức tượng. Sau đó tui bận quần áo và để nằm trên giường. Từ đó đến nay, tôi ôm tượng vợ ngủ ngon lành...Đã gần 7 năm trôi qua rồi".



Địa phương không biết chuyện này



Ông Vân kể: “Hồi mới đưa xác vợ về nhà cho nhập vào bức tượng để trong buồng ngũ, bà con hàng xóm biết chuyện ai cũng sợ không dám đến nhà. Tui cũng không đến nhà ai, vì bà con sợ…Tui sống như vậy cũng hơn 2 năm. Đến năm 2006 thì bà con quanh xóm thấy cũng bình thường, họ còn mời tui đi ăn đám giổ, cưới hỏi....Thực ra, mọi chuyện có sao đâu?…”



Hỏi chuyện cuộc sống, ông Vân bảo ông vẫn làm nghề chẻ đá thuê sống qua ngày. Mấy đứa lớn có gia đình ở riêng, chỉ còn ông với 3 đứa con còn nhỏ. Hai đứa đã nghỉ học, chỉ còn thằng cu út đang học lớp 6.



Khi nghe tôi hỏi chuyện người đàn ông gần 7 năm ôm xác vợ ngủ trong nhà, ông Trần Trọng Sanh, Chủ tịch UBND thị trấn Hà Lam Trần Trọng Sanh tỏ ra bất ngờ: "Hồi năm 2004, khi phát hiện ông Vân đào xác vợ lên, chính quyền địa phương đã đến nhà vận động và cấm ông không được đào mộ gây ô nhiễm môi trường và ông ấy đã chấp hành.Từ đó đến nay, không có thông tin nào về vụ việc này. Chính quyền địa phương không biết việc ông đưa hài cốt vợ về để trong nhà". Nhiều người dân sống cùng xóm với ông Vân nói họ ngại tiếp xúc với ông vì sợ.



Trước khi chào từ biệt ông ra về, ông Vân nắm chặt tay tôi bảo:”Tui là người có những việc làm khác người. Tui không giống như người bình thường…” và ông vẫn tự hào ông là người đàn ông chung tình.

Suốt trong buổi trò chuyện, ông Vân hoàn toàn tỉnh táo và còn hẹn tôi nếu có thời gian rảnh đến ông chơi, ông sẽ kể cho nghe nhiều chuyển bí hiểm mà chỉ có ông mới hiểu được.

Vâng! Có thể ông là người đàn ông chung tình nhất thế gian, là người đàn ông khác người, kỳ dị.

Theo nguồn: http://vietnamnet.vn/xahoi/200911/Gap-nguoi-om-xac-vo-gan-7-nam-lien-880890/

Muốn copy cả ảnh từ nguồn tin nhưng không copy được. Mọi người đọc text thôi vậy hoặc vào nguồn đọc tin nhé!:29:

mitkhotrang
12-03-2009, 09:17 AM
Chuyện ông "ôm xác vợ" hấp dẫn các nhà làm phim


Trong khi nhiều ý kiến vẫn đang tranh luận quanh việc một người đàn ông ôm xác vợ suốt 7 năm thì giới làm phim đã mau mắn cho biết có thể khai thác câu chuyện lạ này theo hướng giáo dục cộng đồng.

Nhà sản xuất phim Nguyễn Chánh Tín: Mấy hôm nay tôi không đọc báo, nhưng tôi cũng có nghe về câu chuyện đó. Đây là câu chuyện hấp dẫn, rất phù hợp với những đề tài phim tôi đang theo đuổi.

Trên thực tế, trong một loạt series phim của tôi đã sản xuất cũng từng đề cập đến chuyện này. Như trong phim Ngôi nhà bí ẩn, nhân vật chính cũng sống cùng xác chết nhiều năm trong một ngôi nhà. Nhiều phim khác cũng có nhiều chi tiết ly kì không kém, nhưng đều có ý nghĩa giáo dục cộng đồng về vấn đề gì đó.

Về chuyện ông Vân, tôi cũng thấy là rất lạ. Tuy nhiên theo quan điểm của tôi, nếu ông ta không làm gì ảnh hưởng đến cộng đồng, thì không nhất thiết phải lên án. Đây là chuyện cá nhân của ông ta thôi. Bản thân câu chuyện của ông cũng khá hấp dẫn, là chất liệu tốt cho sáng tạo nghệ thuật. Tuy nhiên đưa lên thế nào để khán giả và các nhà kiểm duyệt phim chấp nhận thì cần phải cân nhắc.

Nhà sản xuất Phước Sang: Tôi thấy đây là đề tài khá hấp dẫn, nhưng để làm được cũng không dễ. Hiện tại câu chuyện của ông Vân đang có rất nhiều ý kiến trái chiều. Đưa lên phim theo chiều nào không phải dễ. Những câu chuyện thế này có rất nhiều trong các chuyện phim nước ngoài, nhưng Việt Nam chưa có.

Bản thân tôi cũng rất phân vân khi nhìn nhận câu chuyện. Xét theo tình cảm, tình cảm của ông Vân dành cho vợ thật đáng khâm phục. Nhưng xét theo phương diện xã hội, môi trường, hay tâm linh đều không phù hợp. Tuy nhiên tôi thừa nhận đây là câu chuyện rất ly kì, độc đáo, là chất liệu tuyệt vời để sáng tạo nghệ thuật. Cũng không loại trừ khả năng chúng tôi cân nhắc để biến câu chuyện lên phim.


Nhà biên kịch Trịnh Thanh Nhã: Câu chuyện này không có gì lạ trong điện ảnh. Nó xuất hiện thường xuyên trong những bộ phim nước ngoài.

Gần đây nhiều chuyện được các nhà làm phim thi vị hóa chuyện tình của hai con người ở hai thế giới khác nhau lên thành các chuyện tình hấp dẫn như Trăng Non, bộ phim đang đình đám ngoài rạp chẳng hạn. Việt Nam có Nụ hôn thần chết, Giải cứu thần chết... rất thi vị.

Riêng với câu chuyện của ông Vân, có lẽ hơi khác với mọi người. Tôi đã cho rằng ông Vân đang giấu cái gì đó và lấy câu chuyện hoang đường đó hù dọa mọi người. Bằng chứng là tất cả những người hàng xóm, bạn bè, hay thậm chí các đại diện chính quyền địa phương cũng không ai dám bước chân vào nhà ông ấy cả.

Tôi cho rằng chuyện bộ xương hoàn toàn không có thật. Tôi nhìn cái ảnh thấy phần lòi trông như những thanh tre. Tôi chắc chắn chuyện cốt vợ trong đó là hoang đường do ông Vân cố tình tạo ra để che dấu cái gì đó. Thực ra nhìn nhận câu chuyện như thế cũng hơi hài hước nhưng tôi thấy có lý hơn.

Còn nếu sự thực như ông Vân kể, và các nhà làm phim đưa lên nguyên bản thì không bao giờ thuyết phục được hội đồng duyệt và khán giả. Gu phim đó không tồn tại ở Việt Nam. Nếu có làm, chỉ có thể đưa theo góc hài hước như tôi vừa nói.


Đao diễn Lê Hoàng: Chuyện tình yêu giữa người sống và người chết trong điện ảnh và văn học có đầy. Trước đây phim Mê Thảo của đạo diễn Việt Linh có cảnh nam nhân vật chính yêu và làm tình với bức tượng gỗ. Tuy nhiên tính chất hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Chuyện ông Vân tôi thấy quá kỳ dị. Tuy nhiên, nó cũng là câu chuyện lạ, cũng có thể sau này tôi sẽ viết một kịch bản về ông này, nhưng bây giờ thì chưa!

Nhà biên kịch - nhà báo Lê Thị Thái Hòa: Tôi nhớ truyện ngắn Bông hồng cho Emily viết năm 1930 của nhà văn William Faulkner (tác giả Mỹ đoạt giải Nobel văn học năm 1949) cũng đã nói về hiện tượng tương tự. Cô gái Emily sinh trưởng trong một gia đình dòng dõi quý tộc và có máu điên. Gặp Homer Barron, một gã đốc công miền Bắc vạm vỡ và ồn ào, Emily đã yêu anh ta. Cô muốn giữ lại tình yêu của mình nên đã đầu độc anh ta bằng thạch tín những mong giữ lại được người đàn ông này mãi mãi.

NBK Lê Thị Thái Hòa:
Không ai biết điều đó ngoại trừ việc thời gian đầu, lâu đài của của Emily sực mùi xác chết thối. Và bí mật ấy chỉ được khám phá khi Emily đã chết, người ta tìm thấy bộ xương của Homer Barron nằm trên giường trong căn phòng ngủ màu hồng được trang trí như phòng cưới, chiếc gối bên cạnh xác chết vẫn lõm và một sợi tóc dài còn vương trên đó. Tuy nhiên, dù Emily có thuộc về một gia đình có dòng máu điên và hành vi của cô rất bất thường thì cái tên truyện đã nói lên sự trân trọng của tác giả dành cho Emily.

Tình yêu bản chất vẫn là sự chiếm hữu và không chia sẻ. Mỗi người lại có quyền biểu hiện nó bằng cách khác nhau tùy thuộc vào thói quen, tính cách, và văn hóa của họ. Cả thế kỷ trước, người ta đã biết đến tình yêu dị biệt kiểu "ôm xác chết" này, có điều, người ta biết chấp nhận và trân trọng.

Chuyện với người đàn ông ở Quảng Nam, tôi ngạc nhiên nhất là quyền riêng tư của người đàn ông đó thực sự đã bị xâm phạm. Sự bối rối trong cách giải quyết của công an huyện Thăng Bình cũng không đáng bàn vì nếu nhà báo hoặc người dân không báo thì họ cũng không biết. Về quy định mai táng người chết (kể cả thi hài hay hài cốt) đã được nói rõ trong Nghị định 35/2008 NĐ-CP của Thủ tướng Chính phủ nên việc để hài cốt trong nhà là việc không được pháp luật thừa nhận.

Nhưng điều làm tôi bất ngờ hơn là người đàn ông này sẵn lòng rạch lớp giấy bọc hài cốt để chứng thực cho nhà báo biết đó là xương người chết thật chứ không phải ông dựng chuyện để nổi tiếng. Nếu đó là tình yêu với vợ mình, ông sẽ không chia sẻ với người khác dễ dàng và thản nhiên như vậy. Thêm nữa, cái đáng lo ngại là nếu cậu con trai của họ lớn lên khi bí mật gia đình đã bị phơi bày (chắc chắn ở độ tuổi hiện tại, em chưa ý thức được hết hành vi của cha mình), cậu có thể sống một cuộc sống bình thường không? Dù sao thì tôi nghĩ câu chuyện này không mới với thế giới, không mới với văn học và điện ảnh vốn được lấy cảm hứng từ hiện thực cuộc sống. Tôi không nghĩ đây có thể là đề tài hấp dẫn để các nhà làm phim kinh dị của Việt Nam khai thác. Vì cá nhân tôi thấy nó không kinh dị. Đó chỉ là một thứ tình yêu dị biệt và... sai luật mà thôi!
Theo nguồn: http://www.tuanvietnam.net/2009-12-01-chuyen-ong-om-xac-vo-hap-dan-cac-nha-lam-phim

mitkhotrang
12-03-2009, 09:23 AM
Câu chuyện một người đàn ông ở Quảng Nam ôm xác vợ 7 năm liền đã dấy lên cuộc tranh luận đa chiều.



Hàng loạt các bài báo đưa ra quan điểm thể hiện góc nhìn riêng về sự kiện của mỗi tác giả. Có tác giả cho rằng hành vi đó là hiện tượng bệnh lý, cần phải đưa ông và con trai ông đi điều trị, nhưng cũng có quan điểm phản bác lại rằng chưa có bằng chứng cụ thể để kết luận đó là thuộc hội chứng "ái tử thi".

"Hãy trả người đã chết về nơi của họ"

Có một độc giả gửi thư về Tuần Việt Nam đã viết thế này: Việc ông Vân ôm xác vợ, đó là ôm cốt vợ, có thể coi là bất bình thường. Nếu trên cõi đời này vì yêu vợ, chung tình với vợ người đàn ông nào cũng như ông Vân thì thật là khủng khiếp. Việc làm của ông là trái với thuần phong mỹ tục. Ôm cốt vợ có khác hay không khác với việc làm tình với một bộ xương cốt không còn quan trọng nữa, mà quan trọng ở đây là một vấn đề cần khuyên giải ông Vân và con nên chấm dứt chuyện này.

Một vị độc giả khác cũng cho rằng: Mỗi người đều có quyền tự do cho riêng mình, nhưng tự do cá nhân phải nằm trong khuôn khổ pháp luật và không làm ảnh hưởng tới xã hội. Ông Vân cũng không thể vin cớ tự do cá nhân để mang hài cốt vợ về nơi cư trú, trừ khi ông sống mà không có liên hệ nào với cộng đồng. Ông đã hành động một cách kỳ dị, xuất phát từ tư duy ích kỷ , lệch lạc. Chính quyền phải can thiệp và chúng ta không nên khích lệ.
Ông Vân hàng đêm nằm ôm xác vợ từ nhiều năm nay. Ảnh: VNN

Việc đưa xác người chết về nhà rõ ràng là đi ngược lại với quy định mai táng và phong tục của dân tộc ta, ảnh hưởng đến vệ sinh môi trường và trong trường hợp này còn có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhận thức của con trai ông Vân. Nếu như không giải quyết dứt điểm vụ việc này sẽ thành tiền lệ về sau. Việc biểu lộ tình cảm yêu thương đối với những người thân yêu của mình nên bộc lộ vào lúc họ còn sống khoẻ mạnh. Còn đối với người đã khuất tốt hơn là sự hồi tưởng lại những điều thật tốt đẹp về họ và thắp cho họ những nén nhang bình yên.

"Ông Lê Vân không sai"

Song cũng có không ít những người lại cho rằng, việc ông Lê Vân là một người đàn ông yêu quý vợ: Đêm ra ngủ bên mộ vợ bất chấp nắng mưa, đưa hài cốt vợ cho vào khuôn thạch cao để phục chế dáng hài. Ông có quyền dành tình cảm của mình cho người vợ xấu số trong khi của cải, vật chất không có. Hãy cho ông Lê Vân một sự bình yên và hạnh phúc của người quá nghèo mà chung tình nghĩa.

Nhìn vào góc độ tích cực thấy lung linh một tấm chân tình, một tình yêu mà thật hiếm hoi trong xã hội ngày nay. Con người ta không phải chỉ sống bằng vật chất mà còn có một cuộc sống tinh thần khác mạnh mẽ hơn. Cha con ông Vân, với họ đây cũng là chốn riêng thầm kín, là chỗ dựa tinh thần của họ khi mà cuộc sống hiện tại chắc cũng bộn bề khốn khó. Chúng ta có thể tư vấn, góp ý bằng thái độ trân trọng họ.

Hơn nữa, tình cảm của ông Vân và con trai dành cho người vợ, người mẹ đã mất đáng được trân trọng. Cách hành xử của ông là khác thường nhưng không phải là "bất bình thường" , "có vấn đề về tâm thần". Có nhiều trường hợp sau khi hoả thiêu người quá cố, tro cốt được giữ trong bình kín và được người thân mang về để tại nhà, đặt tại bàn thờ hay lưu giữ trong tủ, cạnh giường...

Với ông, bọc hài cốt (đã phân huỷ) của vợ bằng vỏ tượng thạch cao để lưu giữ là chuyện có thể chấp nhận, với điều kiện rà soát kỹ các điều kiện vệ sinh môi trường. Cái khác thường của ông chỉ là việc ông đã kỳ công nặn tượng thạch cao, vừa để lưu giữ hài cốt vợ, vừa gợi lại hình hài người quá cố, khác với nhiều người chỉ dùng ảnh.

Cuộc tranh luận vẫn chưa có hồi kết, ai cũng có những lý lẽ riêng của mình. Xem ra, quanh câu chuyện có phần đặc biệt này đang rất cần các nhà khoa học lên tiếng.
Theo nguồn: http://tuanvietnam.net/2009-12-01-du-luan-da-chieu-quanh-cau-chuyen-om-xac-vo-7-nam

mitkhotrang
12-07-2009, 04:50 PM
Không ai comment cho xôm tí nhờ! "Chợ" ế quá vậy nè?