PDA

View Full Version : Chúc mừng Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11



thaivanky
11-20-2009, 11:16 AM
NÓI SAO CHO CẠN CHỮ THẦY
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/55/2008/11/2011thayco.jpg

“Tôn sư trọng đạo” là một truyền thống cao quý của người Việt từ ngàn xưa cho đến nay. Nét đẹp văn hóa ấy được nhiều thế hệ nối tiếp nhau xây dựng và phát huy bằng nhiều hình thức khác nhau. Nhắc đến nhà giáo tức là nói đến phẩm chất đạo đức. Thật ra, đạo đức chính là lý tưởng mà mỗi nhà giáo cần phải rèn luyện và học tập - có khi rèn luyện và học tập suốt đời- để đạt đến.
Trong bối cảnh cả nước đang tiến hành “chấn hưng giáo dục”, mỗi nhà giáo phải không ngừng học tập để nâng cao trình độ chuyên môn và rèn luyện phẩm chất đạo đức để góp phần vào công cuộc chấn hưng nền giáo dục nước nhà, đưa Việt Nam vững vàng trên bước đường hội nhập vào khu vực và quốc tế.
Hàng năm, khi đến Ngày Nhà Giáo Việt Nam, các chương trình truyền thông vẫn thường nhắc đến những tấm gương của nhiều nhà giáo đã thầm lặng hy sinh cả cuộc đời mình cho sự nghiệp trồng người. Năm nay, trong không khí cả nước chào đón kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11/09, nhiều hoạt động tôn vinh tâm hồn trong sang của nhiều “kỹ sư tâm hồn”. Từ phụ huynh cho đến học sinh và cả những người đã qua cái thời cắp sách đều tất bật chuẩn bị những bó hoa tươi thắm, những món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa để dành tặng thầy cô. Có những người do hoàn cảnh xa xôi cũng bày tỏ lòng nhớ thương qua những cánh thư. Đối với người thầy, giá trị món quà không ở chỗ quý báu hay nhỏ mọn mà chính là chúng biểu hiện tình cảm thiêng liêng của bao lứa học trò nhớ đến công lao của mình.
Bản thân tôi bước chân theo sự nghiệp trồng người cũng chính từ những hình ảnh cao đẹp của thầy cô ngự trong tim suốt thời cắp sách. Tuổi thơ tôi trải qua những ngày nhọc nhằn như nhiều chúng bạn trong vùng quê An Thạnh Thủy. Thưở ấy, nhà tôi cũng thanh bạch như nhiều gia đình bà con hàng xóm. Đường đến trường vừa xa vừa lầy lội vào mùa mưa. Tôi đi học với tiện nghi tối thiểu nhất dành cho một người. May mắn là tôi và các bạn được nhiều thầy cô tận tình dạy dỗ và cả đùm bọc cho lũ trẻ con nhà nghèo. Tình thương cao cả ấy đồng hành cùng tôi suốt lứa tuổi tiểu học và trung học cơ sở. Bây giờ nhớ lại, nếu ngày ấy không có thầy cô, tôi hiện chưa biết ra sao. Bước vào lớp 10 tôi còn hồn nhiên lắm. Lớn vậy nhưng hay sợ thầy sợ cô. Ba năm trung học trôi nhanh như những cánh phượng vèo rơi qua khung cửa sổ. Dấu ấn sâu sắc còn lại là tình thương của quý thầy cô, trong đó sâu đậm nhất là hình ảnh hai người thầy: Thầy Bé và Thầy Long .Hai thầy thoạt trông rất nghiêm nghị và đúng mực với chức phận. Ngày ấy tôi cũng sợ hai thầy lắm! Qua 3 năm học mới hiểu được phía sau sự nghiêm khắc là tình thương yêu và lòng tận tụy đối với học sinh của hai thầy. Tôi nhớ đến những bài tập khó mà hai thầy tận tình giảng giải cho chúng tôi hiểu được mới thôi!. Tình thương yêu của hai thầy là một phần không nhỏ trong hành trang của tôi và bạn bè khi bước vào đời. Rồi tôi vào đại học và nối bước theo sự nghiệp trồng người của thầy cô cũ. Bàn bè xưa có người nay là cán bộ các cấp, người là sỹ quan cấp tá, người giám đốc trường đại học, vài bạn là doanh nhân thành đạt. Sự nghiệp của chúng tôi có phần không nhỏ công sức bồi đắp của nhiều thầy cô. Làm sao có thể quên những người suốt ngày trên bục giảng, làm sao quên những mái đầu bạc vì phấn trắng để dạy dỗ ta, để nâng bước ta thành người hữu dụng như hôm nay.
Thầy ơi! Viết những dòng chữ này sao cứ nghèn nghẹn, cay cay, xưa nay em vẫn sống theo lời thầy khuyên: “ăn hiền ở lành em nhé!”. Hai mươi năm có lẻ! Em nhớ lời thầy cố ăn ở hiền lương và cầu mong mọi điều lành đến với hai thầy của em!

Trường THCS Hoà Định
Nguyễn Yến Ngọc
Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, Tôi kính đến các Bậc tiền bối, các thầy... trên diễn đàn khongtu.com sức khỏe, hạnh phúc.