PDA

View Full Version : Học vấn người quân tử



KhongTu
03-06-2007, 09:13 AM
Quan niệm Nho giáo xưa chia con người ta thành hai hạng chính là quân tử và tiểu nhân. Để cho mọi cá nhân hoàn mỹ, nền văn hoá cổ đưa ra hàng loạt khái niệm quan trọng: nhân, đức, lễ, hiếu, nghĩa nhằm ràng buộc, chế ngự hành vi con người, mong muốn con người nhanh chóng được hoàn thiện.

Cần phải hiểu rõ các danh từ riêng quân tử và tiểu nhân thì mới biết xã hội xưa đã đề cao nhân cách cao đẹp trong cuộc sống biểu hiện qua tư duy biểu đạt, giáo dục và hành vi của bậc chính nhân quân tử. Con người ta đi trên đường đời cũng giống như người lữ khách nhìn thấy trước mặt rất nhiều lối rẽ phải lựa chọn. Nếu đi đường thẳng quang minh thì sẽ đến đích suôn sẻ, nếu đi đường cong queo sẽ lạc bước sa chân, vì thế người quân tử bao giờ cũng xác định chọn đường thẳng, còn kẻ tiểu nhân toàn chọn những đường gấp khúc ngoắt ngoéo. Hai danh từ chủ yếu trong các sách vở, ngôn từ, sinh hoạt cổ này thoạt đầu chỉ đề cập đến địa vị trong xã hội, về sau mở rộng nghĩa ra thành người quân tử luôn đàng hoàng, phẩm cách cao thượng. hiên ngang chính đại, vì nghĩa quên thân, kẻ tiểu nhân chí khí bạc nhược, hèn hạ cúi luồn, hám lợi bỏ nghĩa. Ngay cả trong những người có văn hoá giáo dục, cũng vẫn chia làm hai loại là nho quân tử và nho tiểu nhân Nho quân tử là người học và làm theo đạo thánh hiền, lo tư thân sửa mình để hoàn thiện nhân cách chứ không nghĩ học lấy bằng cấp chỉ cốt lấy nghề kiếm ăn. Người quân tử làm việc dựa vào sức mình là chính, làm sai điều gì trước hết phải tự trách mình rồi sửa mình, khi thấy việc thiện thì phải cố làm cho được thấy điều ác thì phải sợ hãi tránh xa. Muốn học làm quân tử cần phải thành thực, không bao giờ tự lừa dối mình mà làm hại sự hiểu biết của chính bản thân và biết giữ chất phác trong nội dung và văn hoá ngoài hình thức.

Đối với một người nhân nghĩa trung chính thì học vấn là điều tối quan trọng. Người quân tử bao giờ cũng muốn có đức' nhưng phải có học thì cái đức mới có giá trị bởi nhân, trí tín trực dũng, cương đều là đức tốt cơ bản để tư thân, nhưng nếu chỉ muốn đức mà không muốn học để hiểu lý lẽ hay dở, đúng sai thì rất sai lầm. Muốn nhân lại bị tình cảm chi phối, che mờ đi thành ra ngu tối. Muốn trí lại bị ham muốn phân tâm thành mông lung. Muốn tín lại cố chấp hẹp hòi đâm ra ích kỷ. Muốn trực lại bị nóng nảy khống chế đâm ra ngang ngạnh. Muốn dũng lại không kiềm chế được thành ra bạo loạn. Muốn cương nhưng cố bảo thủ kiểu gàn dở đâm ra ngông cuồng... hậu quả của việc có đức nhưng không có học vấn là vậy. Sự học cũng như việc trồng lúa, có cây lúa mọc lên không tốt, có cây mọc tốt lại không có hạt. Người đi học thì có người học mãi vẫn không giỏi, có người giỏi thì đức lại không ra gì, vì thế mà con người ta cần giáo dục bồi đắp, tu dưỡng đạt được cả tài và đức. Người đi học thì phải say mê thì mới mong tiến bộ, nhất là đừng vội đặt ra mục đích cầu danh, kiếm lợi thì kiến thức mới sâu sắc, chắc chắn.

Người quân tử phải chuyên tâm nghiên cứu mọi diều hay, điều tết trên lý thuyết và trong thực tế cuộc sống chứ không phải học vẹt, khoe mồm chỉ biết nghe qua tai rồi nói ra miệng lấy mẽ thì học kiểu gì cũng vô bổ. Khổng tử còn cho rằng: "Người quân tử có ba điều lo nghĩ không thể không xét đến. Trẻ mà không học thì khi lớn lên không có tài năng gì. Già mà không chỉ dạy người, khi chết rồi không ai tưởng nghĩ đến mình. Khi giàu có mà không đem của giúp người thì lúc cùng quẫn không ai giúp mình. Cho nên người quân tử lúc trẻ nghĩ đến tuổi già mà lo học, lúc già nghĩ đến cái chết mà lo dạy người, lúc thịnh nghĩ đến lúc suy mà lo giúp người". Sách Đại học xưa cũng dạy rằng: từ vua đến dân ai cũng phải lây tự sửa mình làm gốc vì kết quả học vấn là biểu hiện rõ nhất của phép tu thân. Muốn hoàn thiện mình, quan trọng nhất phải giữ được tâm và ý. Giữ được tâm cho chính tức là không bị chi phối và điều khiển của tức giận, sợ hãi, vui say. Còn khi tâm đã loạn thì mắt trông không thấy, tai nghe không hiểu, mồm ăn không biết mùi vị. Giữ được ý cho thành nghĩa là không bao giờ tự lừa dối mình, đối với mọi việc đều thành thực như như ghét mùi thối, yêu sắc đẹp. Nho giáo lấy thành ý là chìa khóa của phép tư thân. Khi đã biết cách sửa được mình thì biểu hiện đầu tiên là không làm điều gì bất thường, trái đạo, không dùng lời nói khéo mà hại đạo đức, không nóng nảy làm bậy, không bo bo tính lấy lợi ích của riêng mình, tuy ai cũng muốn có phẩm giá nhưng không được dựa trên danh lợi phi nghĩa. Đã là người quân tử thì không bao giờ thấy điều lợi mà bỏ việc nghĩa, nếu làm việc phi nghĩa mà được phú quý thì đành chịu bần tiện còn hơn. Sách Luận ngữ nhận xét: "Quân tử lo nghĩ giữ đức hạnh, tiểu nhân chỉ nghĩ đến địa vị mình. Quân tử nghĩ sợ pháp luật, tiểu nhân chỉ nghĩ đến sự lợi lộc. Quân tử có tính cách trung hoà mà không a dua bè phái, tiểu nhân thích a dua bè phái mà không có tính dung hoà". Vì vậy mà trong mọi hoàn cảnh, người quân tử đều tím thấy niềm vui kể cả khi ăn gạo hẩm, uống nước lã, nằm đất. Ngoài ra, người quân tử có học vấn thật sự còn biết tuỳ vị trí và cảnh ngộ của bản thân để ứng xử cho đúng. Phú quý thì hành lễ theo cách phú quý, bần tiện thì hành xử theo cảnh bần tiện, gặp người hoang dã thì đối xử theo cách hoang dã, khi lâm nạn thì hành động theo cảnh ngộ hoạn nạn. Trong mọi lúc, mọi nơi, mọi điều kiện đểu biết cách ứng xử cho thích hợp, đó là thành quả của học vấn, hiểu biết, giáo dục trong đối nhân xử thế của người quân tử, như Mạnh tử đã nói: “Người quân tử lấy đức nhân làm nhà ở, lấy đức nghĩa làm đường đi, lấy lễ làm cửa. Chỉ có mỗi người quân tử mới có thể đi đường ấy, ra vào cửa ấy mà thôi".

Đỗ Hoàng Linh
Tạp chí Hà Nội ngàn năm

ngoalongtiensinh
11-10-2008, 08:48 PM
cảm ơn . một bài rất hay. hảo hảo
Tửu Trung Vô Ngữ Chân Quân Tử

huynhthanhchiem
01-30-2009, 08:05 AM
" TIÊN HỌC LỄ, HẬU HỌC VĂN "
Học giả Nguyễn Hiến Lê nói về khổng học
Lịch sử văn minh Trung Quốc (1 ) của Will Durant trong bài học lịch sử văn minhn gồm 33 cuốn ( 32 cuốn sử với một cuốn tổng kết : Bài học của lịch sử ).
Dày khoảng 400 trang, cũng sáng sủa hấp dẫn như hai cuốn văn minh Ấn Độ , Văn minh Ả Rập tuy viết cho độc giả phương Tây mà thanh niên mình học vẫn hiểu thêm được nhiều điêu, và có một tổng quan khá đúng về văn minh Trung Hoa, vì tác giả nhận định thận trọng, sáng suốt, tỏ ra yêu mến nền văn minh đó, có yêu nên mới hiểu được nó
Phê bình Khổng học ông viết :
“ Khổng Tử chỉ thành công khi Ông mất rôi, và sự thành công ấy thật hoàn toàn(… )”
Có thể nói lịch sử Trung Hoa với lịch sử Việt Nam ảnh hưởng Khổng Giáo chỉ là một. Liên tiếp bao nhiêu thế hệ, người Trung Hoa dùng Tứ Thư, Ngũ Kinh dạy trong các trường quốc gia mà hầu hết các học sinh đều thuộc lòng lời dạy trong sách. Tinh thần khắc kỷ, bảo thủ của vị " thánh" đó nhờ vậy mà lần lần thấm sâu vào máu dân tộc, lâu đời tạo nên những con người thâm trầm có tư cách cao mà khắp lịch sử nhân loại không có nước nào có, không thời nào có nữa. Nhờ triết lý ấy, dân tộcTrung Hoa đã tìm được sự hòa hợp trong đời sống xã hôi, trong lối sống của mỗi người; biết ngưỡng mộ sự học thức, minh triết, và có nền văn hóa vĩnh cửu, hiếu hòa, khiến cho văn minh Trung Hoa đủ sức mạnh để tồn tại sau tất cả các cuộc xâm lăng, không những vậy, còn đồng hóa được kẻ xâm lăng nữa. Ngày nay cũng như ngày xưa, cho thanh niên hấp thu nhiều tư tưởng Khổng học là phương thuốc tốt nhất cho những dân tộc nào bị nhiễm cái hại quá thiên về trí dục, mà luân lý hóa suy đồi, từ cá nhân đến toàn thể dân tộc đều kém tư cách.
Nhưng một minh triết lý chưa đủ để bồi dưỡng. Nó rất thích hợp với một nuóc cần ra khỏi cảnh hỗn loạn, cần mạnh lên để lập lại trật tự, nhưng nó lại là sự cản trở cho nước nào cần biến đổi, tăng tiến hoài để ganh đua trên trường Quốc tế
Cộng sản Trung hoa hiểu vậy cho nên trong mấy chục năm nay đả Khổng Tử rất mạnh ; nhưng khi nào xã hội loạn thì người ta lại phải trọng học thuyết của Khổng. Đoán về tương lai dân tộc Trung Hoa, W Durant trước thế chiến vừa rồi bảo " Trung Hoa đã chết nhiều lần, mà lần nào nó cũng hồi sinh. Và mãi đến năm 1972, Mỹ mới chịu nhận rằng không thể thắng nổi một dân tộc như vậy. Hiện nay Nga lại muốn tranh giành ảnh hưởng với Trung Hoa, để coi xem bên nào sẽ thắng ?
Trích hồi ký của Nguyễn Hiến Lê trang 536 và 537 của NXB Văn Học theo kế hoạch xuất bản ngày 4 tháng 8 năm 1997 của chi nhánh NXB Văn Học TPHCM
(1 ) Trường ĐHSP TP.HCM xuất bản 1989

holinhnam
05-06-2009, 01:37 PM
xin hỏi có ai biết tại sao nhiều người lẫn lộn Tam Cang là Quân-Sư-Phụ . Lý do tại sao . Cảm ơn nhiều. Xin trả lời chung và đến email holinhnam@yahoo.com luôn.