PDA

View Full Version : NHÀ NGOẠI CẢM NGUYỄN NGỌC HOÀI ÁP VONG - tác giả :Ông Nguyễn Phúc Thiện



daothanh108
02-02-2009, 08:09 PM
Tôi lên mạng gặp thông tin về cuốn tự truyện của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài, có tìm nhưng không thấy , không biết đã xuất bản chưa, các bạn có ai biết về cuốn tự truyện này xin hãy giúp đỡ tôi, để cảm ơn trước tôi xin gửi đến các bạn một câu chuyện linh hồn về gặp người nhà ở văn phòng đăng ký tìm mộ liệt sỹ thuộc liên hiệp khoa học uia nơi làm việc của bà.

Thông tin về cuốn tự truyện:
http://blog.360.yahoo.com/blog-EbSZuvU_fKm8eSr4n7FvfY06l123?p=568
Tự truyện của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài
Bắt đầu công việc của năm mới bằng việc ngồi đọc bản thảo tự truyện của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài chăng?
Mình không hiểu khi cuốn này xuất bản sẽ thế nào? Liệu có thể có giấy phép không? Sẽ làm truyền thông thế nào nhỉ? Hồi hộp quá. Kết quả xét nghiệm ADN đã cho thông số chính xác tuyệt đối. Nếu không được phép xuất bản mình nên làm gì? Mà được phép mình sẽ làm thế nào nhỉ? Có ai giúp tôi không? 1 cuốn tự truyện khoảng 1000 trang A5 hứa hẹn sẽ thuộc loại best saller.
Nói thêm chút chị Hoài vốn là một cô giáo nên văn hay chữ tốt đọc bản thảo không vất vả mấy. Chị Hoài là một người hoàn toàn bình thường chứ không chó dại cắn như Phạn Thị Bích Hằng, không chết đi sống lại như Dương Mạnh Hùng, Nguyễn Văn Liên hay bị tra tấn tù đầy như chú Nguyễn Văn Nhã.
Xem thêm thông tin về Nguyễn Ngọc Hoài
http://www.thegioivohinh.com/showthread.php?t=8336
http://www.nhantimdongdoi.org/?ssoft=2006&item=2&EventID=1&subid=28&newsID=2076&sid=Ssoft2239903759543681044448438


Saturday January 10, 2009 - 03:07pm (ICT)




Nhà ngoại cảm - Nguyễn Ngọc Hoài
Người nối liền hai cõi âm – dương.

Tôi đã đi áp vong tại văn phòng nhà ngoại cảm NguyễnNgọc Hoài, sau lần tiếp cận với người âm, tôi suy nghĩ rất nhiều về thế giới tâm linh, thế giới có thật mà tôi chưa một lần nghĩ rằng có thật, sau nhiều đêm trăn trở tôi quyết định kể lại câu chuyện của gia đình tôi với tất cả mọi người, biết đâu trong câu chuyện của tôi sẽ giúp ích được cho bao người ở hai cõi giới, như vậy chẳng là việc tốt hay sao, rất mong quí vị tham khảo để chúng ta hiểu biết thêm về cõi hư vô, nơi có những người thân yêu của gia đình mình đang tồn tại…
Áp vong – điều kỳ diệu
Gia đình tôi là gia đình buôn bán, trong cuộc sống vợ tôi rất duy tâm, đi xem, đi bói, đi cầu cô cầu cậu là việc thường xuyên của vợ, có lần cô ấy còn mang cả thầy cúng về “chập cheng” hàng ngày trời đến bực cả mình, những lần như thế đúc kết lại chẳng mang kết quả gì mà chỉ thấy mệt người, lời thầy phán thì đúng ít, sai nhiều, tóm lại không giải quyết được việc gia đình mong muốn, nói một cách thực tế là cúng không ra được vật chất mà tôi vẫn phải lăn lưng ra lao động hàng ngày để có, tôi vốn không tin vào những chuyện đại loại như đã kể trên nhưng vợ tôi hay lôi kéo tôi vào cuộc gọi hồn, xem bói. Tôi không bao giờ tin, tôi là người yêu quí vợ con, tôi vốn không muốn gia đình bất đồng quan điểm nên ậm ừ qua chuyện, nhưng cuối cùng cũng phải đưa ra ý kiến với vợ con, muốn làm sao thì làm, xem đâu thì xem, bói đâu thì bói miễn là đừng làm gì quá đáng quá, nếu không nghe lúc đó đừng trách tôi.
Gần đây vợ tôi huy động cả nhà bên vợ đi áp vong bố vợ tôi, nghe vợ kể qua tôi đã thấy khiếp cái đức tính mê tín của vợ, trong gia đình vợ người muốn, kẻ không muốn, nên tôi nhắc nhở vợ tôi làm gì cũng cần suy nghĩ chín chắn.
Vợ tôi nói tôi là người cổ hủ ấu trĩ, bực mình vì xúc phạm nên hai chúng tôi có lớn tiếng, cuối cùng cô ấy vẫn nhất quyết rằng quyết định của cô ấy là đúng đắn, cực chẳng đã tôi đành phải làm người chứng kiến, để rồi qua đó phân tích cho vợ tôi hiểu. Tôi cố chờ cái ngày hẹn…
Đến lịch hẹn làm việc gia đình vợ tôi đi khoảng chục người, tôi là người ngoài cuộc, anh vợ tôi oang oang.
- Cô V thì chỉ hay rắc rối, mê tín dị đoan, đã chết rồi làm gì có cái gì mà hồn với chẳng không? Chuyện ngoại cảm tìm mộ thì có thật, có lâu rồi, báo chí người ta đưa đầy dãy ra đấy, phải đọc đi mà hiểu. Nhưng đâu phải người giỏi có nhiều, cả đất nước mình đâu chỉ có khoảng chục người có khả năng tìm mộ, mà họ tận đâu đâu ấy chứ, với lại ngoại cảm là họ dùng khả năng của họ, và tôi cũng cảnh báo cho cả nhà biết là có rất nhiều đồ rởm đấy nhé, từ bé tới giờ tôi chưa nghe thấy chuyện áp vong như cô nói cả.
- Anh đi thì biết, em không nói nhiều sợ lại còn mê tít hơn em!
Nghe vợ nói, tôi giận đến tím ruột, nhưng biết làm sao được vì mỗi người một hiểu biết nhận thức khác nhau, muốn nói cho vợ hiểu, mà khó nói quá, lúc này tôi mới thấm thía lời anh vợ “ chú nhu mì” đang mải nghĩ thì anh vợ tôi quát.
- Làm gì cũng cần có hiểu biết, đừng có nhảm nhí, lấy đâu ra người âm, nếu nói thế người chết cũng có cuộc sống hay sao? Học thức ít, nhận thức kém hiểu biết mù quáng, tôi á, có chết tôi cũng không bao giờ tin.
- Không tin rồi sẽ tin !
vợ tôi quả quyết rồi cười tít, bực mình tôi tua cho vợ tôi một trận, cô ấy nói “không nói lằng nhằng, người tin, người không, không nhất tâm sợ bố không về” nghe vợ hễ mở mồm là nhất tâm, nhất tâm, tôi ức chế đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không khí trong đoàn đi nặng nề…
Tới nơi có rất đông người, đủ các loại ô tô, xe máy có tới hàng trăm người, tấp nập, vào qua cổng có bảo vệ trông xe, vào bên trong có một gian phòng lớn, người ngồi chật phòng, sang gian khác một gian thờ nhỏ đơn giản trên ban thờ bày đặt hoa quả bánh kẹo, mọi người đang vào gian thờ khấn vái, gian kế bên được bài trí như công sở, có ba bốn người làm việc hành chính, họ hướng dẫn mọi người làm thủ tục đăng ký áp vong và tìm mộ.
Tôi vào phòng áp vong một cô còn trẻ xinh tươi ăn vận giản dị, không trang điểm, đứng ra thu xếp chỗ ngồi cho các gia đình, cô ấy chỉ cho ngồi từ 4 đến 6 người còn bao nhiêu cho ra ngoài, thế là ngoài sân người đứng, người ngồi la liệt, họ bàn tán nói chuyện về nhà ngoại cảm và khả năng của người đó, bỗng chốc tôi lăng xăng như phóng viên, qua các câu chuyện của họ tôi được biết có rất nhiều gia đình đã tìm được mộ qua văn phòng này, họ trở lại để cảm ơn và lễ tạ
Đến giờ làm việc nhà ngoại cảm xuất hiện, hóa ra lúc trước tôi đã nhìn thấy cô trong phòng đăng ký, nhà ngoại cảm giản dị bình thường, tôi cứ ngỡ là nhân viên.
Nhà ngoại cảm dành 10 phút trước khi áp vong hướng dẫn các gia đình cách áp vong, tiếp cận với người âm, sau đó cô vỗ tay rồi nói.
- Nào, mời các vong linh về nào, người nhà thương nhớ các vong muốn mời các vong về, mời các vong về gặp người nhà của các vong nhé, âm dương cách biệt các vong có nhớ người nhà không …
Tiếng cô mời tha thiết, nhẹ nhàng, ngọt ngào, khoảng 5 phút sau thật bất ngờ quá sức tưởng tượng của tôi, trong đám người chất ních kia rất nhiều người cả đàn ông lẫn đàn bà lắc lư rồi khóc ầm ỹ lên, họ khóc lóc họ kêu gào vì đau đớn, tiếng khóc, tiếng kêu át tiếng nói như một đám ma, đám vỡ chợ, tôi cố len lỏi vào để xem nhưng bị cô nhân viên chặt lại mời ra ngoài, đứng kiễng chân bên cửa sổ ngó xem mà rùng rợn, nhà ngoại cảm đi đến bên một gia đình hỏi.
- Nhà này có người đàn ông chết tự tử phải không họ về đây này.
Chị đưa tay xoa xoa đầu một người gần đấy nói.
- Cháu mời ông về nhập vào người nhà nào, sao ông lại phí đời thế, cháu thương ông quá thôi, ông về nhập vào người nhà để xem bây giờ ở nơi âm giới ông sống thế nào…
chị đang nói thì một người trong nhóm không phải người chị xoa đầu tự nhiên nghẹo cổ, mồm thè ra một đống lưỡi, rồi người ấy đổ vật ra người nhà xúm vào hỏi nhưng lưỡi người kia vẫn thò dài ra trông đến khiếp, chẳng biết chị nói sao rồi người đó bắt đầu khóc sằng sặc và bắt đầu nói, qua câu chuyện của người bị linh hồn người chết nhập, hồn là đàn ông lúc còn sống về già bị bệnh nan y, mặc dù gia đình hết lòng chăm sóc nhưng lúc sơ sểnh đã treo cổ tự vẫn,và rồi bây giờ hồn về ân hận nuối tiếc cuộc đời mà tự mình đánh mất, khóc thương thân, thương vợ thương con, hồn nói làm tôi nghĩ…
- Tôi thương bà quá, tôi khổ lắm chết xuống dưới này mà tự tử như tôi khổ lắm, thương tôi hằng đêm bà cầu nguyện cho tôi được thanh thản bà nhé, tôi xin bà, tôi khổ lắm bà ơi, tôi có tội tự giết đi cái thân xác mình mà không phải của mình tôi, tôi tiếc đời tôi, cuộc đời được sống là đẹp lắm bà ơi…
Để cho gia đình tự trò chuyện chị quay sang một gia đình khác mời tiếp, chị lại ngọt ngào dỗ dành mời người âm về tôi nghe mà thấy mủn lòng quá, chợt chị dừng lại nói với người nhà
- Bác đi mời bố của bác phải không? tôi nói cho bác nhận người nhà nhé, bác đi gọi vong để tìm mộ bố của bác đúng không?
Người nhà xác nhận chị nói tiếp.
- Tôi nói cho các bác biết ngày trước ông cụ còn sống, nay cụ ở nhà con này, mai ở nhà con kia, các bác dưa nhau không nuôi cụ, cực chẳng đã cụ tự bỏ nhà đi chứ cụ có lú lẫn tâm thần gì đâu, rõ tội, sống thì không nuôi cho tử tế bây giờ còn đi tìm làm gì, cụ về đây rồi, tôi nhìn thấy rồi đấy nhưng chắc gì cụ đã nhập vào ai mà các bác gặp được, tội quá, tội quá. Trời đất xá cho tội người trần, chứ tội ấy là tội bất hiếu đấy các bác ạ…
Chị nói rồi quay sang nhà khác, chắc chị nói đúng vì gìa đình đó không ai phản đối, trong nhóm có một bác trai già ngồi nghe lặng lẽ khóc.
Đang mải xem nhà ngoại cảm thì ông anh vợ tôi đi đến bên đập đập vào người nháy tôi ra.
- Chú thấy thế nào?
Chưa biết trả lời anh ra sao, tôi lưỡng lự anh nói.
- Sao nhà mình nhiều đàn bà ngồi thế mà đến giờ chưa thấy đồng bóng nào lên cả, tôi với chú vào xem thử thế nào, nghe họ gào khóc khiếp quá, tôi với chú vào xem có ma nào dám nhập không.
Nghe anh vợ nói, tôi hơi sợ, anh băm bổ lại vô thần như tôi ma nào dám nhập vào anh, từ lúc vào đến giờ tôi không dám nghĩ bôi bác nữa nên tôi dè dặt nói với anh.
- Ta cứ xem mọi việc cho có ngọn ngành rồi mới kết luận anh ạ!
Hai anh em tôi vừa bước chân vào cửa phòng, tự nhiên anh tôi khụy xuống ngỡ là anh bị vấp nhưng không anh tôi hổn hển mắt lờ đờ như người hấp hối, mặt anh tôi tái nhợt tái nhạt, và rồi toàn thân anh tôi run lên, người cứ lắc lư, anh tôi quát
- Cút hết, chúng mày cút hết!
Anh quát to giọng oang oang, mắt gườm gườm nhìn mọi người, họ sợ vội xô nhau chạy, anh quay về phía người nhà quát tiếp.
- Chúng mày đi đâu? Đồ mất dạy.
Nghe anh quát chị dâu trên anh tôi nói.
- Đi mời vong bố chứ đi đâu chú thì…
Chị đang nói anh tôi lại quát tiếp.
- Cút hết, đồ mất dạy, tao là thằng bố chúng mày đây, hỏi gì, cút hết ra…xê ra, đồ mất dạy, thằng mất dạy này, tao đã chia cho mày hơn các em mà tao chết chưa ráo đất mày đã gianh với em mày, con vợ mày là con mất dạy, thờ với cúng, tổ với chả tiên…
Mồm chửi, tay đấm, anh tôi quay về phía anh cả gần 70 tuổi đang ngồi đấm trực diện, may mắn mọi người nhanh tay kéo anh cả tôi ra, nếu trúng quả đấm ấy của anh ba tôi mới hơn 50 tuổi, bự con trên 80 ký thì không biết anh cả tôi sẽ ra sao, anh ba đang chửu bới, anh hai nói xen vào.
- Lúc trước thầy hai vợ mà còn chửu chúng con mất dạy!
Câu nói ấy vô tình như lửa gặp gió, tức thì anh ba tôi trợn ngược mắt lên mặt đỏ ngầu lao dậy đuổi đấm anh hai, anh hai co cẳng chạy ra phía cổng, mọi người chạy dạt hết ra hai bên vì sợ, tôi chạy gọi cô Hoài, cô tới nói với anh ba.
- Ông làm cái gì ở đây thế! Sao lại mất trật tự thế đi đâu, ở đâu cũng phải có kỷ luật chứ.
- Xin lỗi cô, tôi xin phép dạy lũ con nhà tôi, chúng bố láo bố toét quá cô ạ, tôi xin lỗi…xin lỗi.
Cô nhẹ nhàng.
- Ông cứ ngồi một chỗ dạy con có phải oai hơn không, ông đuổi con ông làm gì cho mệt, ông cứ ngồi thế này mà dạy ông nhé, thế ông có hút thuốc không để cháu biếu ông một điếu nào, trông ông cháu biết ngày trước ở trần còn trẻ ông đẹp và đức độ lắm, phải cái ông hơi nóng tính tý ông nhỉ, ngày còn trẻ chắc nhiều cô mê ông lắm ông nhỉ…
Đang cơn hổ lửa nghe cô Hoài nói hồn bố vợ tôi cười tít ( giống hệt lúc bố tôi lúc sống) rồi hồn bố tôi oang oang
- Tôi hai vợ cô ạ, 10 đứa con, nàng dâu, chàng dể tổng cộng là 20 đứa, con gái tôi chẳng ế đứa nào, chúng bảo đi mời tôi về, tôi về mà chúng lại ăn nói cái kiểu ba que xỏ lá thế là không được.
- Thôi ông đừng nóng nảy quá ông nhé, từ ngày đi ông đã về với gia đình lần nào chưa, ông có nhớ vợ thương con quí cháu không…
Cô Hoài đang nói dở thì bố tôi lăn ra khóc, bố tôi khóc to, vừa khóc vừa nói thương nhớ các con, các cháu quá, cả nhà vợ tôi khóc theo, tôi cũng rớm nước mắt vì cảm động, phải công nhận là 100% hồn bố vợ nhập vào anh ba tôi, từ cử chỉ lời nói đến hành động giống bố tôi lúc còn sống như rin, vừa khóc bố tôi vừa nói
- Con V nó có hiếu vận động các con đi gặp bố về mà mấy ngày nay các anh các chị làm bố cực quá, cả đời bố nuôi nấng cho các con ăn học hơn người mà các con lại nói bố là ma, là đồng, là bóng thế à, bố là người, là người nhớ chưa. Đây bố nhập vào cái thằng ba này cho nó và các con biết là có bố về.
Đang khóc anh ba tôi im lặng một hồi rồi lớn tiếng.
- Tao sẽ cho nó ốm xem sức trâu mộng của nó có khỏe hơn tao không, cho ốm ba ngày cho biết bố mẹ ông bà tổ tiên nó ở đâu…
Cứ như thế hồn bố nhập vào anh ba tôi gần hai tiếng đồng hồ, cứ nói một lúc bố tôi lại lấy tay ôm bụng chỉ vào một chỗ bên phải kêu đau ( lúc sống bố tôi bị đau bụng phải mổ, khi bố tôi chết anh ba tôi hoàn toàn không biết gì về bố tôi vì lúc đó anh đang sinh sống ở nước ngoài)
Sau lần áp vong đó cả nhà tôi hết hồn luôn, ai cũng thấy việc hồn bố tôi về là có thật, anh ba tôi về tới nhà ốm khật khừ mất vài ngày, anh kể rằng khi bước chân vào cửa phòng áp vong thì tự nhiên mắt anh tối sầm lại anh ngỡ là mình hoa mắt và một lực vô hình nào đó chiếm hữu toàn phần thân thể anh, đè anh nặng trĩu người và anh ba tôi không còn hay biết một điều gì nữa.
Vợ tôi thấy cả nhà tin tưởng, được thể loa phóng thanh của cô ấy giảng bài tâm linh ngắn hạn, tôi vui vẻ nhưng vẫn bực thái độ của vợ, tôi nói.
- Thôi đi, từ ngày lấy cô đến giờ gần 30 năm chung sống cô lôi tôi đi bôn ba các loại ông đồng bà cốt, hôm nay tôi tuyên bố xác nhận người âm là có thật, từ nay tôi tin là có thế giới âm, nhưng tôi chỉ công nhận cái mình thấy là thật mà thôi.
Chị gái vợ phụ họa.
- Thật đấy, có nhớ hôm đi gọi hồn chỗ bà đồng S không, rõ thật cứ như hề, người mà cứ như chim ấy, gọi về hồn phải bay la, bay bổng…
Hôm đó tôi cũng đi, vào nhà bà đồng bà ngồi trên nghế lắc lư, lúc đặt lễ bà hé mắt nhìn sau đó bà nhắm mắt phủ khăn đỏ lên đầu và bà khấn thật to.
- Con lậy hồn, ba hồn chín vía hồn ở đâu thì về đây cho tín chủ gặp, hồn gần bay la...a…hồn xa bay bổng..a…nhanh nhanh mà về cho tín chủ gặp…a…ba hồn bảy vía hồn về…nhưng kết cục cái hồn nhập vào bà đồng ấy chẳng phải là ai trong nhà tôi cả.
Sau lần áp vong bố vợ độ tin tưởng cao, cả nhà bàn nhau đi mời tiếp để gọi mẹ vợ tôi, nhưng anh ba thì rất quyết không đến đấy nữa, anh tôi sợ, anh nói cái cảm giác ấy theo anh nhiều ngày, anh nói đúng là không biết thì thôi biết rồi mới thấy khiếp.
Lần áp vong sau mời mẹ vợ, tôi cũng tham gia nhưng ngồi cả buổi không thấy mẹ tôi về, nhà ngoại cảm nói rằng việc đi mời người âm là của người trần và việc có về hay không là của người âm, người âm có về mới gặp được, chứ không phải ai đi áp vong cũng gặp được vong hồn nhà mình, tôi nghĩ người trần và người âm cũng từa tựa như nhau cả, từ niềm tin trên tôi đề xuất với gia đình đẻ của mình, mong muốn gọi hồn bố tôi về gặp, ý kiến của tôi được cả nhà tán thành.

Điều không ngờ tới.

Cả nhà tôi đi áp vong bố tôi, ngày đi có đủ sáu người hai vợ chồng tôi và mẹ cùng ba đứa cháu họ, chờ mãi cũng chẳng thấy hồn bố tôi về mặc dù xung quanh các vong nhà khác đã về nhập rất nhiều tôi nhấp nhổm đứng ngồi không yên, chị Hoài chắc hiểu tâm trạng của tôi vì thế chị đã hỗ trợ rất nhiệt tình, chị hỏi:
- Nhà này đi áp vong bố sao lại thấy có bé trai bé tý đi theo ông thế này, có ai đẻ non hoặc con chết bé ở đây không, (vợ tôi có sinh cháu trai đầu lòng bị chết ngạt) chị dứt câu một cháu gái họ của tôi khóc um lên, cháu họ tôi khóc nức nở, khóc kiểu trẻ con, hỏi mãi cháu vừa khóc vừa nói:
- Bố mẹ ơi! Bố mẹ ơi! Con đây, bố mẹ chẳng ai còn nhớ tới con cả, ông nội cho con đi cùng về gặp bố mẹ, bố mẹ ơi con nhớ bố mẹ quá mà 20 năm rồi bố mẹ bỏ quên con, con nhớ bố mẹ quá bó mẹ ơi...
Cháu gào khóc thê thảm vợ chồng tôi cũng khóc theo cháu gào lên.
- Bố mẹ đẻ ra con con xấu số thiệt phận chết non mà bố mẹ không nhớ gì đến con cả, chỉ thờ người lớn thôi, không bao giờ thờ cúng con, con về nhà thổ công toàn đuổi con thôi, nếu còn sống con hai chục tuổi rồi, con cũng là người chứ sao không cho con một chỗ thờ, mà quên hẳn con đi như thế…bố mẹ cho con đi về nhà mình với, con bé cũng là người chứ, con thương mẹ lắm mẹ ơi…bố mẹ ơi…
Cháu nức nở kể:
- Bố mẹ biết không ông mới đi đón con về ở mấy năm nay ( bố tôi mới mất cách đây vài năm vì tai nạn) mà con nói cho bố mẹ biết ông nội chết oan đấy, bố mẹ gửi quần áo cho con xin hai bộ, cho con xin ít tiền…
Tôi giật bắn cả người vì lời cháu cho biết, thú thực nhà tôi cứ nghĩ cháu không thành người, phong tục quê tôi người nhỏ mất không thờ. Cháu nói nhiều, tôi chỉ kể lại những chuyện có liên quan về sau, sau rồi cháu bảo ông muốn về gặp bố mẹ, rồi cháu gọi “ ông nội ơi lên đi ” Cháu gọi dứt lời thì một cháu khác kêu đau đầu và cháu quay tít người rồi khóc nức nở và nhận là bố tôi, bố tôi nói bố tôi bị chết oan chứ chưa hết số, nam tào chưa gạch sổ, bố tôi chết vì tìm nhầm mộ người khác mang về nhà mình, bố tôi bị người này đẩy vào xe cho tai nạn chết, ( Trước khi mất bố tôi tìm mộ ông nội tôi thất lạc qua thầy L ) cụ thể thế nào thì lúc đó tôi không rõ lắm, chỉ biết sau khi tìm được mộ về xây mộ xong là bố tôi bị tai nạn chết, tôi hỏi mộ ông ở chỗ nào để chúng tôi đi tìm thì bố tôi hét lên.
- Thôi! Không có tìm kiếm gì hết, tao chết tao sợ lắm rồi, không có mộ thì thôi chứ đừng có tìm đòi gì hết, tao cấm chúng mày đi tìm mộ ông nội nhớ chưa, chưa biết chết hay sao mà còn đòi đi tìm, nhìn gương bố mày đây này các con ơi….làm sao mà tao chết, tao đang đi bộ cơ mà….
Sau khi hồn bố tôi ra khỏi người, tỉnh táo lại cháu kể lúc nghe cháu bên cạnh kêu to “ ông nội ơi về đi ” thì cháu thấy đầu óc ong ong rồi như người bị choáng, nâng nâng người như người say, ruột gan cháu cồn cào như người nạo, mắt mũi tối xầm và cháu không còn biết trời đất gì nữa…
Tôi kể hoàn toàn sự thật, tôi cảm giác một trong những người bị vong nhập khi áp, họ hoàn toàn như người bị chết lâm sàng không nhận biết được một cái gì nữa nhưng chuyện do vong nhập nói thì tôi phải băn khoăn suy nghĩ, tôi có trao đổi chuyện này với nhà ngoại cảm, chị nói chị chỉ là người có khả năng áp vong và tìm mộ thôi chứ chị không hiểu nhiều về thế giới âm.
Hồn con tôi về nhập là một bất ngờ, những lời vong nói hoàn toàn chính xác, cháu tôi bị hồn con nhập còn trẻ mới hơn hai mươi tuổi lại ở quê không thể biết chuyện gia đình của gia đình tôi một cách chi tiết như lời vong nói.
Chuyện về vong hồn bố tôi nói là một bất ngờ tới choáng váng, thế giới âm khó hiểu quá, quả là bố tôi có tìm mộ ông nội tôi nhưng đầu cuối ra sao thì tôi lại không biết vì chúng tôi ở xa, hơn nữa bố tôi lúc sống không kể rõ đã tìm ông nội tôi như thế nào, nếu đúng như lời vong nói thì bố tôi chết có một lý do…
Tôi rất đau đớn và xót xa ân hận đối với người thân đã khuất, nhất là với bố đẻ và con trai tôi, phải chăng tôi không tin những chuyện về tâm linh mà không chịu tìm hiểu về lĩnh vực này.
Tôi ân hận đã không vào cuộc để hiểu và phân tích phải trái lợi hại cho người thân.
Tôi tự hỏi mình không biết cuộc sống của thế giới bên kia thực chất như thế nào? Tôi nhủ với lòng mình tìm hiểu thế giới tâm linh sẽ là một phần việc trong cuộc đời của mình.
Nguyễn Phúc Thiện.
Khâm thiên - Hà nội tháng 12 / 2008

gaumeo
02-02-2009, 08:21 PM
cảm ơn bạn vì bài viết này.

viethungcpc
02-03-2009, 06:28 AM
bài viết của bạn hay quá, giờ thì tôi mới dám tin co thế giới âm và dương

onggia117
07-20-2009, 09:40 PM
15 năm – Một hành trình tìm bố
nguồn http://www.nhantimdongdoi.org


Thật lỳ lạ - sau 15 năm tìm bố, chúng tôi đã thực hiện được lời trăng trối cuối cùng của Bà nội tôi trước lúc lâm chung mà không sao giải thích được? Lễ truy điệu diễn ra trọng thể, đưa bố tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang liệt sỹ quê nhà xã Thái sơn huyện Thái Thụy tỉnh Thái bình.

Khi tôi lên 6 tuổi thì bố tôi – Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy tái ngũ bằng những giọt máu chính từ tay mình ký đơn tình nguyện. Chỉ sau đó hai năm, bố tôi hy sinh (ngày 24/06/1967) tại chiến trường KN. Thông tin này ghi trên giấy báo tử.
Năm tôi học lớp 9, bà nội tôi qua đời. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, như có một sức mạnh thần kỳ, bà tôi ôm chặt lấy tôi và dặn: Lớn lên các cháu cố gắng học hành để khi có điều kiện tìm được mộ bố cháu về… Tôi òa khóc mà không dứt bà tôi ra đượ. Và lời dặn đó cứ hằn sâu trong tâm trí theo mãi tôi cho đến hôm nay.
Năm 1994, anh Nguyễn Quang Trung (gọi bố tôi là chú ruột) trong khi tham gia đoàn tìm kiếm hài cốt Mỹ (M.I.A) ở Quảng Nam đã có thông tin của một người đồng đội của bố tôi cho biết: bố tôi hy sinh tại chân đèo Đá Trắng thuộc xã Quế Long huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam. Ngay sau đó, tôi và anh Trung cùng anh rể tôi đã tổ chức cuộc tìm kiếm phần mộ bố tôi tại chân đèo Đá Trắng. Khi tới nơi, chúng tôi may mắn tìm được bà cụ mà chính tay bà đã chôn cất 3 liệt sỹ tại chân đèo này. Bà cho biết, trước đó một năm, khi địa phương quy tập mộ liệt sỹ mới chỉ đưa được hai bộ hài cốt vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, một mộ còn lại không đưa vào được vì hết tiểu.
Sau khi thắp nén hương làm nghi lễ, chúng tôi tiến hành khai quật ngôi mộ này. Chỉ sau vài lớp đất đã tìm được khá nhiều xương cốt, có cả cả mảnh bi đông và quai dép cao su, riêng bộ răng, chúng tôi còn tìm được 20 chiếc nhưng không có chiếc nào bịt vàng, mẹ tôi dặn : Bố tôi có một chiếc răng bịt vàng.
Do vậy, chúng tôi không dám nhận đây là phần mộ bố tôi và quyết định báo với Huyện đội Quế Sơn và UBND xã Quế Long đưa bộ hài cốt này vào mai táng tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, gắn tấm bia: Liệt sỹ vô danh. Tuy không mang được bố tôi về quê hương nhưng chúng tôi luôn khẳng định bố tôi đã được quy tập vào nghĩa trang này.

Tháng 6/1995
Tôi sang Tứ Kỳ, Hải Dương để nhờ cậu Nguyễn Văn Liên tìm mộ giúp. Sau 23 ngày ăn nằm tại chỗ, cuối cùng cậu Liên đã vẽ cho tôi một sơ đồ , trong đó chỉ phần mộ bố tôi nằm tại nghĩa trang Quế Long, Quế Sơn, Quảng Nam - nơi anh em tôi đã đưa bộ hài cốt từ chân đèo Đá Trắng quy tập tại nghĩa trang này. Điều đặc biệt là cậu Liên chỉ rõ. Bộ hài cốt mà anh em tôi đưa vào không phải là hài cốt của bố tôi và chỉ cho chúng tôi một ngôi mộ đã quy tập từ trước. Vì chúng tôi đã vào khu vực này nên khi nhìn sơ đồ cậu Liên vẽ chính xác mà tôi ngỡ cậu Liên đã đến đây rồi.
Rất tiếc, ngôi mộ mà cậu Liên chỉ lại là ngôi mộ có tên liệt sỹ có quê ở Hà Bắc. Thế là mọi hy vọng ban đầu của chúng tôi đã tan biến, tuy thất vọng lần đầu nhưng ý chí và nguyện ước đi tìm Bố tôi không hề suy giảm.

Tháng 8 năm 1999
Qua một đồng hương với chồng nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, chúng tôi quyết định tìm Bố tôi lần thứ ba, được biết nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng tìm mộ bằng phương pháp gọi hồn và kiểm tra cách đặt trứng nằm ngang trên đầu đũa rồi cắm xuống phần mộ, nếu quả trứng không rơi thì đó là phần mộ của người thân.
Sau khi được đọc bài “Hành trình đi tìm mộ liệt sỹ ” của Giáo sư Trần Phương, chúng tôi rất tin phương pháp này, nhưng vẫn khẳng định một nguyên tắc, phần mộ Bố tôi phải được chỉ định tại nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long. Rất tiếc, sau 5 tuần nhận được kết quả thì phần mộ Bố tôi lại được nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Đại Lãnh, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam
Thất vọng này không hề làm chúng tôi nản lòng, ý chí tìm kiếm phần mộ của Bố tôi, nhưng mỗi chúng tôi đã bắt đầu hoài nghi về khả năng tìm mộ của các nhà ngoại cảm.

Tháng 3 năm 2006
Được tin nhà ngoại cảm Năm Nghĩa là người đồng hương về quê làm việc, bằng tình làng nghĩa xóm, nhà ngoại cảm đã dành cho chúng tôi sự quan tâm đặc biệt, sau 2 tuần thì phần mộ Bố tôi lại được chỉ vào nghĩa trang liệt sỹ xã Quế An huyện Quế Sơn tỉnh Quảng Nam.
Thế là, quá tam ba bận, đúng 12 năm ( một giáp ) phần mộ của Bố tôi được ba nhà ngoại cảm chỉ cho ở 3 xã, 2 huyện thuộc tỉnh Quảng Nam.
Đến lúc này, ngay cả trong tâm tư của anh em chúng tôi không phải không có băn khoăn, dao động. Song, vì tin vào những thông tin người đồng đội của Bố tôi nên chúng tôi vẫn cho rằng phần mộ của Bố tôi đã nằm trong nghĩa trang liệt sỹ xã Quế Long, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam là có nhiều cơ sở đáng tin cậy.
Anh rể tôi mỗi lần vào Nam công tác, nếu đi bằng đường bộ đều không quên rẽ vào nghĩa trang này thắp lên Đài tưởng niệm những bó hương trong đó hy vọng có những nén hương gửi tới phần mộ của Bố tôi.
Tháng 7/2007, trong một tua du lịch, anh rể tôi trở lại nghĩa trang xã Quế Long, điều làm cho anh bức xúc là tình trạng nghĩa trang xuống cấp nghiêm trọng, khi trở về Hà Nội, anh tôi trao đổi với chị em chúng tôi “Phải tiếp tục thay nhau đến các nhà ngoại cảm để tìm đúng phần mộ của bố đưa về quê, nếu không thì sắt, đồng cũng không chịu nổi nói gì đến nắm xương tàn” Điều này càng thôi thúc và nung nấu ý chí quyết tâm tìm bằng được phần mộ của Bố tôi càng sớm càng tốt….
háng 10 năm 2008 Chị dâu tôi là vợ anh Trung đi đăng ký áp vong tìm mộ tại văn phòng làm việc của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.

Ngày 24/11/2008
Tám anh, em, con cháu ruột thịt của Bố tôi đã tề tựu rất sớm tại phòng áp vong. Theo nhà ngoại cảm các vong của gia đình tôi về rất đông nhưng không nhập vào ai, chúng tôi vẫn kiên trì và thay nhau vào nhà thờ thắp hương cho các đấng bề trên, cầu mong cho vong linh nhà tôi được nhập vào con cháu, hết giờ làm việc mà vong vẫn không nhập, chúng tôi đành đăng ký lại và được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong vào ngày tiếp theo, chủ nhật ngày 25/1/2008.
Rút kinh nghiệm ngày đầu chúng tôi đăng ký gọi vong từ cụ Tứ đại đến vong linh của anh em Bố tôi, lần này chúng tôi chỉ đăng ký gọi Bố tôi và các anh em của Bố với mục đích áp vong để tìm mộ, nhưng cũng như hôm trước, mãi đến hơn 10h vong mới áp nhập được vào tôi. Tuy vong có lên nhưng chỉ khóc, không nói được một lời nào. Chúng tôi dự đoán đây là vong của em Bố tôi, chứ không phải Bố tôi, gia đình tôì đã áp vong ở số 1 Đông Tác, Hà Nội, vong chú tôi về khóc rất dữ dội, còn vong Bố tôi về thì trò chuyện rất thoải mái, tính khí như khi còn sống, nhưng kết quả áp vong hôm ấy chúng tôi không có được bất cứ một thông tin gì về phần mộ của Bố tôi.
Chúng tôi quyết định áp vong tiếp, theo lời khuyên của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ Không nên áp vong liên tục mà cần có khoảng cách từ 2 đến 3 tuần thì mới đạt kết quả”.

Tháng 12 năm 2008.
Tôi lại đăng ký áp vong, lần này cũng giống như mọi lần, tôi thắp hương gia tiên trước khi đến nhà vong nhưng tôi khấn chú tôi để cho chúng cháu tìm được mộ bố cháu, sau đó chúng cháu sẽ tìm mộ chú, lần này đi mời vong có thêm em gái của tôi nhưng rất tiếc khi đi em gái tôi lại kết hợp cho con trai lên chữa bệnh, ngày đầu tiên áp vong cũng không có kết quả gì, vong linh không về.
Chúng tôi được nhà ngoại cảm đồng ý cho áp vong ngày tiếp theo, trước khi áp vong tôi đã thắp hương cầu mong Bố bỏ qua những sai sót của em gái, quả nhiên lần này Bố tôi nhập vào tôi ngay từ đầu giờ. Toàn bộ nội dung áp vong ( cả hình và tiếng ) chúng tôi đều ghi lại được. Chúng tôi rất xúc động và phấn chấn trước kết quả áp vong, nhưng cũng thực sự rất băn khoăn vì vong hồn bố tôi nói chưa được qui tập, điều này thật khó nói, nếu đúng như lời bố tôi nói thì quả là lần này thông tin lại đi theo một hướng khác hẳn ba lần tìm trước mà các nhà ngoại cảm Nguyễn văn Liên, Phan Bích Hằng, Năm Nghĩa đã chỉ dẫn cho gia đình tôi.
Ngay sau đó được nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài hướng dẫn chi tiết việc hoàn thiện hồ sơ tìm mộ Bố tôi.
nhà ngoại cảm Nguyễn ngọc Hoài đọc bản đăng ký tìm mộ tôi viết rồi chị nói.
- Nhìn qua bản đăng ký của chị là tôi hiểu chị đã rất công phu lặn lội tìm kiếm liệt sỹ nhà mình song quả là khó khi mà mỗi nhà ngoại cảm chỉ một mộ ở một nơi khác nhau, chị đã có thông tin nơi bố chị hy sinh qua đồng đội nhưng thông tin ấy cũng chưa đủ để khẳng định phần mộ gia đình chị tìm là mộ của gia đình mình, và hôm nay áp vong thì phần mộ lại được xác định theo một hướng khác hẳn, chị có khỏi lúng túng lắm không?
Nhìn tôi cười thông cảm nhà ngoại cảm nói tiếp.
- Nhìn vào giấy báo tử nhà mình tôi biết liệt sỹ hy sinh ở quân khu 5, biết đâu liệt sỹ nhà chị có tên và đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó của quân khu 5 mà chị chưa biết tìm tới thì chị tính thế nào? Dù liệt sỹ hy sinh ở đâu cũng còn hồ sơ gốc, đi tìm mộ theo phương pháp ngoại cảm là bước cuối cùng. Đây mới chỉ là thông tin của liệt sỹ qua việc áp vong thôi, ngoài áp vong còn phải xem khi tôi giúp chị tìm thì thông tin của tôi có
trùng khớp với vong không đã. Chị gửi đơn thư vào quân khu 5 để phòng chính sách tìm kiếm phần mộ liệt sỹ giúp chị , khi có thư trả lời của quân khu, nếu đã có mộ của liệt sỹ nhà mình ở nghĩa trang thì chị vào đó mà nhận mộ.
Nghe nhà ngoại cảm nói tôi thật sự lúng túng rồi lại tự an ủi mình với ý nghĩ biết đâu bố tôi có tên đã được qui tập vào một nghĩa trang nào đó ở tỉnh Quảng nam như chị Hoài nói.
Tôi liên hệ ngay với những người bạn tôi đang công tác ở Quân khu V để gửi công văn theo mẫu của nhà ngoại cảm hướng dẫn hỏi Quân khu về bối cảnh hy sinh của Bố tôi tại chiến trường.
Sau đó ít ngày, bạn tôi gửi cho tôi văn bản của Quân khu V ( số 359/CS ngày 05/01/2009 trong đó ghi rõ : Liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy, hy sinh ngày 24/6/1967, trong trường hợp đi lấy gạo bị địch phục kích, tại ngã ba rẽ vào Lộc Đại, Sơn Trung, Quế Sơn, Quảng Nam. (Công văn trả lời của phòng chính sách quân khu 5). Bạn tôi cam kết, khi có sơ đồ của nhà ngoại cảm và gia đình vào tìm mộ, Quân khu sẽ cử người quê ở Quế Sơn để giúp đỡ.
Nhận được công văn cua Quân khu V, tôi và anh rể tôi trực tiếp đến gặp nhà ngoại cảm, được chị Hoài cho biết, hồ sơ tìm mộ liệt sỹ Nguyễn Quang Rụy đã đầy đủ, nhưng năm hết tết đến không thể đi tìm mộ vào những ngày cuối cùng của năm Mậu Tý, phải để đến sau Rằm tháng Giêng của năm Kỷ Sửu.
Điều này cũng giống khi áp mời gặp vong, bố tôi cũng nói “ Ăn tết xong hãy đưa bố về” Chúng tôi bằng lòng, phấn khởi và vui vẻ tạm biệt nhà ngoại cảm ra về hẹn sau ngày Rằm tháng Giêng sẽ liên hệ lạị.
Về nhà ănTết, tôi không yên tâm, Bố tôi tuổi Dần, ngày 27 tháng giêng là ngày bà nội tôi qua đời, do vậy trong đầu tôi lúc nào cũng như văng vẳng có tiếng của Bố tôi nói “Con đưa bố về để kịp ngày giỗ bà”
Sau ngày rằm, anh rể tôi liên tục liên hệ với nhà ngoại cảm. Anh rể tôi cho biết, từ ngày 16 tháng Giêng, nhà ngoại cảm có chương trình tìm tiếp phần mộ 3 liệt sỹ chuyển từ năm trước sang, vì vậy việc tìm mộ Bố tôi có thể phải từ 20 tháng Giêng trở ra.
Chúng tôi sốt ruột mong chờ từng ngày thì đến ngày 19 tháng Giêng anh rể tôi điện về cho tôi báo tin từ hôm nay nhà ngoại cảm sẽ tiến hành tìm phần mộ của Bố.
Ngày 20 tháng Giêng, anh rể thông báo. Nhà ngoại cảm đã vẽ sơ đồ mộ chí của Bố, đồng thời cung cấp 9 thông tin về liệt sỹ
Vì anh rể tôi không biết hết gia cảnh nhà tôi, anh rể tôi đã trả lời ngay với nhà ngoại cảm là trong 9 thông tin nhà ngoại cảm đưa ra chỉ đúng 4 thông tin còn 5 thông tin sai.
Vì thông tin đúng 4/9 nhà ngoại cảm đã từ chối giúp
Khi được tiếp nhận những thông tin từ anh rể, tôi khẳng định ngay là hoàn toàn chính xác. Ví dụ : Thông tin Bố liệt sỹ có 2 vợ , trên danh nghĩa ông tôi chỉ có một vợ, nhưng thực tế Ông nội tôi có quan hệ với một bà và đã sinh được một người con trai đưa về ở với Ông bà tôi. Điều này cũng giải thích thông tin thứ 2 “Liệt sỹ có 6 anh em” nếu tính cả người con của bà khác là hoàn toàn đúng.
Sau khi trao đổi lại với nhà ngoại cảm, chị thống nhất lượng thông tin chị đưa ra phải chính xác từ 7 thông tin trên 10 thông tin là chấp nhận, sau thông tin là bước tìm kiếm phần mộ theo sơ đồ nhà ngoại cảm vẽ, gồm bước khảo sát thực địa, sau khi khảo sát cần độ chính xác từ các thông tin đã vẽ trong sơ đồ với thực địa, sau đó mới có thể tiến hành đào bới tìm mộ được, vì vậy sơ đồ mà nhà ngoại cảm vẽ và ghi chép đúng theo những thông tin từ vong linh liệt sỹ chỉ dẫn
Trở lại sơ đồ mộ chí, so với thông tin của Quân khu V, chúng tôi chỉ còn băn khoăn về điểm mốc xuất phát đầu tiên là chợ “ Đại Lộc xưa ”
Trong văn bản là ngã ba Đại Lộc nhưng tôi và anh rể tôi đều khẳng định: sơ đồ mộ chí do nhà ngoại cảm vẽ rất đáng tin cậy, hai anh em tôi đề xuất với anh Trung cho chúng tôi đi khảo sát trước.
Thấy chúng tôi hăng hái nên anh Trung yêu cầu “ Cô chú đi khảo sát nếu tìm thấy đúng như sơ đồ thì điện tôi bay vào ngay” .
Trước khi đi tìm chị Hoài hướng dẫn các thủ tục, lễ nghi cần thiết trước, trong và sau khi tìm được mộ.

Ngày18/2/2009 tức 24 tháng Giêng
Đoàn chúng tôi khởi hành vào lúc 5h sáng từ nhà mẹ tôi tại thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình, mở cửa bước ra sân, tôi được đón nhận những làn mưa xuân cảm như trời, đất đang ban cho một điều đó gì tốt đẹp.
Đúng 8h sáng ngày hôm sau 19/2/2009 chúng tôi đã có mặt tại quán cà phê đường Duy Tân, thành phố Đà Nẵng thì được hai người bạn tôi đang công tác ở Quân Khu V đón tiếp và giao anh Nguyễn Văn Lực, người của đơn vị tham gia đoàn đi tìm mộ. Khoảng 9h sáng, đoàn rời Đà nẵng vào Quế Sơn, Quảng Nam, trên đường đi anh Lực cho biết quê anh ở Quãng Ngãi nhưng quê vợ ở Quế Sơn, Quảng Nam. Vì vậy anh đưa đoàn vào gặp bố vợ anh , chắc chắn bố vợ anh sẽ giúp được các anh, trước đây bố vợ anh cũng hoạt động ở vùng này.
Xe chúng tôi rẽ vào xã Phú Thọ, một xã nghèo khó thuộc vùng sâu, vùng xa của tỉnh Quảng Nam thì đã được bác Trần Đình Can ( bố vợ anh Lực ) chờ sẵn tại nhà. Tiếp chúng tôi bằng tình cảm của những người đã tham gia kháng chiến, chia sẻ những mất mát của những gia đình chưa tìm được phần mộ liệt sỹ, bác Can nghẹn ngào nói.
- Gia đình tôi cũng có 3 liệt sỹ chưa tìm được hết mộ nhưng nghe thông tin từ con rể, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng đi tìm cùng các anh,Sáng nay tôi dậy sớm, tắm rửa sạch sẽ, sau đó thắp nén hương nên bàn thờ gia tiên, cầu cho con được làm việc phúc, đức
Lặng một hồi, rớm rớm nước mắt bác tiếp lời.
- Ở xã Quế Hiệp tôi có người trong dòng tộc, trước đây đã làm xã đội trưởng chắc chắn ông sẽ thuộc sơ đồ này hơn tôi, tôi là phải tìm bằng được người này.
Chúng tôi thật sự cảm động, rưng rưng nước mắt trước tình cảm nồng hậu, sự chia sẻ của những người đồng cảnh vùng chiến khu xưa.
Theo sự chỉ dẫn của bác Can về xã Quế Hiệp. Tới một ngã ba đầu làng, bác Can yêu cầu không trở ra theo đường cũ mà đến xã Quế Hiệp bằng đường khác. Chúng tôi hy vọng bác là dân ở đây sẽ chỉ cho đường đi thuận lợi hơn, không ngờ đường mới có rộng hơn, nhưng vì có nhiều xe tải đi qua nên quá nhiều ổ trâu, thậm chí có đoạn xe tải cày lên dồn đất ra hai bên hình thành một khúc sông lầy lội mà xe con không thể đi được, bác Can tỏ ra ân hận, nhưng anh rể tôi động viên mọi người vào dân mượn dụng cụ làm lối khác cho xe đi. Bà con bên đường tốt bụng cho mượn 2 chiếc xẻng nhưng làm được một lúc thì một chiếc gãy đôi lưỡi, một chiếc lưỡi uốn cong không thể đào được, bèn tháo xẻng, dùng phần nhọn của cán, bẩy đào từng miếng đất để rồi cho xe qua được. Nắng miền Trung tuy chưa gay gắt nhưng quần áo anh em đều thấm ướt mồ hôi. Vượt qua khoảng gần chục đoạn như vậy, cuối cũng đúng 12h30 chúng tôi đã đến được chợ Sơn Trung – trung tâm của xã Quế Hiệp, bụng đói người đã thấm mệt nhưng anh rể tôi đề nghị với bác Can chỉ đường để chúng tôi làm việc công đầu tiên, tới thắp hương cho các vong linh liệt sỹ tại nghĩa trang liệt sỹ xã. Bác Can nói ngay “Nếu anh có tâm phúc như vậy, tôi tin anh sẽ tìm được Bố anh”
Bác chỉ tay về phía trước để đi tới nghĩa trang, xe qua một gò đồi nhỏ, xuất hiện nghĩa trang nhân dân ngay bên đường nhựa, đi hết khu nghĩa trang này về phía trước là một căn hộ của dân, bác Can bảo dừng xe để hỏi thăm vào nghĩa trang liệt sỹ.
Thật bất ngờ khi bác Can mở cửa bước ra thì từ trong nhà một người đàn ông chạc tuổi 70 cũng từ trong nhà bước ra sân. Bác Can reo lên “ A đây rồi, người mà tôi cần tìm dẫn đường cho các anh chính là đây”. Theo chân bác Can vào trong nhà, bác Can giới thiệu chủ nhà là ông Năng, người dòng tộc nhà bác, từng làm Xã đội trưởng trong thời gian kháng chiến chống Mỹ, hy vọng ông Năng sẽ giúp được.
Ngay sau đó, anh rể tôi báo cáo và chuyển cho bác Năng sơ đồ mộ chí Bố tôi do nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài vẽ trong khi bác Năng tiếp nhận sơ đồ và chăm chú theo dõi các dấu mốc, thì bác gái Năng cứ đứng sát tôi, bà rủ rỉ vào tai tôi “ Cứ nhờ ông này đi, ông ấy sẽ giúp được cháu đấy”
bác Năng xoay sơ đồ theo đúng hướng nhà bác rồi thốt lên “Nhà ngoại cảm nào vẽ mà chính xác thế, có thể khẳng định về hướng tây bắc hay chính bắc đúng tuyệt đối, khoảng cách giữa các điểm mốc cơ bản chính xác, nếu có sai số là đoạn đầu, trong sơ đồ ghi 3 km, theo bác Năng từ 2-3 km .
Chúng tôi vừa phấn khởi, vừa kinh ngạc và trong đầu đã thấy lâng lâng lạ thường, bỗng nhiên bác Năng hô lên “ ụ đất có gốc cây gỗ mục đây rồi”
bác nói tiếp “Từ Hà Nội mà sao vẽ chính xác thế nầy”
Anh em tôi phấn khởi, ngạc nhiên đến bàng hoàng xúc động. Phải chăng bố tôi đã nhờ người dẫn đường cho con?.
Bác Năng băn khoăn
- Tôi vừa về đến nhà thì cũng là lúc đoàn đến, nếu đến sớm hơn thì cũng không gặp tôi, và nếu đến muộn hơn thì cũng không gặp vì tôi chuẩn bị lên huyện để gửi tiền cho con trai tôi đang học ở Đà Lạt.
Tôi nghĩ lại, thế thì lúc lúc bác Can dẫn đi đường mới có bị trục trặc, hóa ra đến muộn lại là may mắn, may mắn hơn nữa là được bác Năng cắt bỏ chương trình lên huyện để ở nhà đi cùng chúng tôi.
Nghe bác nói tôi không cầm được nước mắt. Biết công việc buổi chiều, nên mặc dù không đói, tôi vẫn yêu cầu vào quán có gì ăn nấy để có sức tiếp tục hành trình, đang ăn mỳ xứ Quảng thì bà chủ quán kêu lên “Ông Phó chủ tịch xã vào trụ sở rồi đấy”
Bà còn cho biết thêm ông chủ tịch đi vắng nên mọi việc hôm nay ông phó chủ tịch giải quyết.
14h chúng tôi vào trụ sở UBND xã, cũng đúng lúc đồng chí Phó Chủ Tịch mở cửa phòng làm việc. Anh rể tôi xuất trình giấy giới thiệu và báo cáo cụ thể, được đ/c Phó chủ tịch phụ trách văn xã Trần Đắc Nhân cho mời bác Năng đến trụ sở và giao luôn nhiệm vụ cho bác Năng chịu trách nhiệm giúp đoàn. Như vậy chỉ trong vòng 100 phút, kể từ khi chúng tôi đến xã Quế Hiệp bấy nhiêu công việc đều được giải quyết gọn gàng, chóng vánh và không lãng phí một giây. Chia tay đ/c Phó Chủ tịch xã, đoàn lên xe đi thẳng vào khu mộ. Bác Năng và bác Can cùng ngồi ghế trước dẫn đường…
Đến từng mốc trên sơ đồ, bác yêu cầu cho xe đi chậm lại để chúng tôi nhận biết và kiểm tra, hết đoạn đường ông tô đi được cũng là đoạn cuối cùng vào rừng dài 1,3 km. Chúng tôi để ô tô ở đó và lấy mấy thẻ hương rồi bắt đầu đi bộ, Tôi đi cùng anh rể tôi, vừa đi hai anh cùng đối chiếu sơ đồ, cự ly càng gần thì trong sơ đồ vẽ chính xác gần như tuyệt đối.
Đến khu vực tọa độ của của mộ chí, bác Năng đi trước, đến tôi sau đó là anh rể tôi, tôi còn nghe rõ tiếng bác Năng . “Đây, gốc cây to bị cắt đây” lúc này cảm giác kỳ lạ sâm chiếm tôi, tôi cố gắng bám sát đi theo bác Năng, đi tiếp mấy bước thì tôi dừng lại, còn bác Năng vẫn đi tiếp, anh rể tôi vẫn đang đứng ở sau gốc cây to phía sau, tự nhiên chân tôi day đi, day lại và miệng tôi phát ra tiếng gọi anh rể.
- Hòa ơi mộ đây ! Hòa ơi bố đây!
Từ lúc này trở đi tôi không còn biết trời đất gì nữa.
( Sau xem lại đoạn băng tôi thấy hồn bố tôi nhập vào tôi dẫn mộ )
Trong lúc mọi người đang bàng hoàng chưa hiểu thật hư thế nào thì anh Hòa bước tới trước mặt tôi, vong Bố chỉ tay xuống đất và nói
- Mộ của bố đây, mộ của bố đấy.
Nhớ lại trước khi đi nhà ngoại cảm có dặn “ Khi đến tọa độ khu mộ, anh thắp 7 nén hương, chỗ nào hương tắt, chỗ đó là phần mộ Bố anh”
Anh Hòa liền thắp cháy 7 nén, con gái của anh cũng thắp 7 nén và cả 14 nén đang cháy được cắm đúng phần đất mà vong Bố chỉ nhận là mộ Bố, chỉ sau ít giây 7 nén cháy tiếp còn 7 nén tắt hẳn, anh Hòa gọi điện cho nhà ngoại cảm kể lại sự việc đang diễn ra, chị Hoài chúc mừng nhưng vẫn hoài nghi nếu đào mà không có hài cốt thì sao, Anh Hòa không biết giải thích với nhà ngoại cảm như thế nào chỉ biết, so với sơ đồ là hoàn toàn đúng và thắp hương đúng chỗ vong Bố chỉ thì hương tắt nên cho là chính xác tuyệt đối. Thấy anh rể tôi gọi điện nói dài vong Bố tôi nói luôn
- Không phải gọi cho ai, mộ bố đây rồi, con chưa tin à , hay là không muốn đưa bố về.
Anh Hòa thanh minh với bố tôi.
- Con đang gọi cho nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài.
Thế là vong Bố tôi òa lên khóc nức nở gọi
- Chị Hoài ơi! Chị Hoài ơi! Xin cảm ơn chị ….
Qua điện thoại chị Hoài đề nghị xin phép Ông đào mò lên xem có xương cốt không thì vong Bố tôi không đồng ý vì với lý do, chỉ khi nào anh Trung cháu đích tôn của ông vào đến nơi mới được đào đưa ông lên.
Ngày hôm sau 20/02/2009 tức 26 tháng Giêng – Kỷ Sửu, 9 giờ anh Trung và cả đoàn vào đến mộ, Bố tôi lại nhập vào tôi vong Bố tôi giục
- Làm lễ rồi đào đi để cho tao về ngày mai hăm bảy còn kịp cúng mẹ tao.
Anh Trung quỳ lễ và khấn theo bản hướng dẫn tìm mộ của nhà ngoại cảm đã in sẵn, đang khấn tên các con đi tìm thì bố tôi quát
- Mày khấn thế không được ai cho mày cáo con rể trước con gái.
Vong bố tôi bắt anh khấn lại đoạn khấn, tới đoạn anh Trung khấn xin các ngài Thần linh thổ địa chỉ bảo cho tìm phần hài cốt liệt sỹ, vong bố tôi quát
- Tìm từ chiều hôm qua rối, nay đâu còn phải tìm. Chiều qua không đến nên bây giờ mới xin tìm.
Vong bố tôi ra lệnh
- Khấn xin các Ngài cho phép được bốc xếp phần hài cốt của chú của Bố con đưa về nghĩa trang liệt sỹ quê nhà…
Sau lễ khấn, vong Bố tôi giục đào đi rồi vong Bố tôi đứng dậy cầm con dao xây của người bốc mộ vẽ vị trí và hình thù cái huyệt chôn cất Bố tôi và yêu câu đào đúng hình dáng, kích thước đó.
Đào được khoảng 30 cm nữa thì nhận được dấu vết của Bố tôi nằm, tìm thấy mảnh xương ngón chân cái đầu tiên theo đúng hướng vong Bố tôi chỉ dẫn. Tiếp theo một lớp đất đen là vô số những mảnh xương vụn tổng hợp lại đúng như thông tin Bố tôi nói với nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài “ phần hài cốt của tôi chỉ còn khoảng một nắm xương”
Sau khi việc bốc xếp xương cốt được hoàn tất, vong Bố tôi yêu cầu mang phần lễ cả mặn, ngọt, rượu, nước và hương nến tung ra khắp xung quanh để chia tay với những đồng đội còn ở lại và tự nhiên vong Bố tôi hát rất to:
“ Đời người là một khúc quân hành…. ” rồi vẫy tay chào mọi người ra về, không quên gửi lời chào đồng chí cán bộ huyện đội Quế Sơn vì khi ấy không nhìn thấy mặt.
Chúng tôi đưa Bố tôi về tới nhà thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình đúng ngày mẹ đẻ ra Bố tôi qua đời ngày 27 tháng Giêng như lời nguyện ước của vong Bố.
Thật lỳ lạ - sau 15 năm tìm bố, chúng tôi đã thực hiện được lời trăng trối cuối cùng của Bà nội tôi trước lúc lâm chung mà không sao giải thích được?
Lễ truy điệu diễn ra trọng thể, đưa bố tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang liệt sỹ quê nhà xã Thái sơn huyện Thái Thụy tỉnh Thái bình.
Gia đình tôi xin chân thành cảm ơn cấp ủy, chính quyền xã nhà, phòng Chính Sách Quân khu V, UBND xã Quế Hiệp, huyện đội Quế Sơn, bác Trần Đình Can xã Phú Thọ, gia đình Bác Trần Đình Năng xã Quế Hiệp, Quảng Nam. Xin chân thành cảm ơn nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài, Văn phòng Đăng ký tìm mộ liệt sỹ, Liên hiệp khoa học UIA, Viện khoa học hình sự – Bộ công an.
Thái Thụy - Thái Bình - 25/ 3/2009
Con gái liệt sỹ - Nguyễn Thị Thắm
(thôn Việt Cường, xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình)

Nguyễn Thị Thắm





****************


MỘT CUỘC “ GẶP GỠ “
Với Hương hồn liệt sĩ Quang Minh
Tác giả Lê Thái Thọ
nguồn : http://quansu.vn (chuyên mục một thời máu hoa- một câu chuyện nhỏ về tìm mộ liệt sĩ)



Sau nhiều lần mày mò, tìm hiểu Tôi và gia đình liệt sỹ Quang Minh đã quyết định lại nhờ các nhà ngoại cảm giúp đỡ để có thể làm sáng tỏ phần nào trường hợp hy sinh của liệt sỹ Quang Minh. Cái câu hỏi Minh hiện nay nằm ở đâu? Đã được quy tập hay chưa được quy tập? có cách gì để đưa được hài cốt của Minh về với quê hương luôn ánh ảnh tâm trí tôi suốt hơn 30 năm qua.
Trường hợp hy sinh của Quang Minh ( C11, D3, E1, F9, QĐ4 ) hẳn các bạn đã rõ thông qua bài viết “ Tổ Tam tam “ của tôi đăng trên trang Quansuvn này. Từ ngày Minh hy sinh, tôi cùng gia đình đã bỏ nhiều công sức đi xác minh cụ thể địa điểm Minh hy sinh, Minh đã được quy tập về nghĩa trang liệt sỹ hay chưa? Nhưng chưa có bất cứ tia hy vọng nào. Tôi cũng đã từng nhờ đến nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng để nhờ nói chuyện với Minh nhằm xác minh thêm những thông tin cần thiết nhưng tôi đều thất bại.

Sau khi gia đình của Liệt sỹ Long ( cũng là đồng đội của tôi trong “ Tổ Tam tam “ ) thành công trong việc “ mời “ vong hồn Long về nói chuyện với gia đình. Ngày 7 tháng 6 năm 2009, Tôi, anh Quang Thắng ( anh ruột liệt sỹ Quang Minh ) và cháu Tuấn ( cháu ruột của liệt sỹ Long – thành viên Quansuvn ) tiến hành đi đăng ký với nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài để gọi hồn liệt sỹ Quang Minh lên gặp gia đình và đồng đội.
Việc đăng ký tại văn phòng của nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài vô cùng đơn giản và thuận lợi. Chúng tôi không gặp bất cứ một khó khăn gì như khi nhờ những nhà ngoại cảm khác. Các cán bộ văn phòng giúp chúng tôi điền những thông tin cần thiết để tiện bề liên lạc, giúp chúng tôi xác định ngày “ gặp gỡ “, thông báo cho chúng tôi biết và hình dung trước về cuộc gặp sẽ diễn ra như thế nào để chúng tôi đỡ bị bỡ ngỡ. Nói tóm lại, các thông tin cơ bản khi đi đăng ký như sau :
- Phải chính người thân ruột thịt ( có cùng huyết thống ) trực tiếp đi đăng ký.
- Người đăng ký tự nguyện dâng cúng một khoản tiền công đức ( 100 – 200 nghìn đồng ).
- Cùng với nhân viên của Trung tâm xác định ngày sẽ diễn ra cuộc “ gặp gỡ “.
- Khi đến để “ gặp gỡ “, gia đình phải đi tương đối đông ( khoảng 5 – 7 người cùng huyết thống ) để khi vong linh liệt sỹ về sẽ dễ dàng chọn được người thân “ hợp “ với mình và mượn thân xác người đó để “ gặp gỡ, giao lưu “.
- Trước khi đi, vào ngày hôm trước gia đình làm một mâm cơm cúng tại nhà, thắp hương và khấn vái vong linh liệt sỹ, nói rõ lý do và nơi sẽ gặp ( mời vong linh đến để cho gia đình gặp ).
- Khi đi mọi người ăn mặc quần áo nghiêm chỉnh, không mang theo bất cứ loại bùa, ngải nào trong người.
- Thời gian bắt đầu vào lúc 8g sáng, gia đình nên đến trước 1 tiếng để làm những thủ tục cần thiết.

Sáng hôm qua, ngày 12 tháng 07 năm 2009, tôi dậy thật sớm và đến nhà anh Quang Thắng lúc 5g 30 phút. Tôi lên nhà thì mọi người cũng đã chuẩn bị xong mọi việc. Trên bàn thờ bạn tôi, bình hoa ly ánh hồng toả hương thơm mát hoà quyện với mùi hương trầm lảng bảng mà anh Thắng vừa thắp. Tôi đứng trước bàn thờ bạn thầm cầu cho bạn tôi linh thiêng để hiện về “ gặp gỡ “ tôi và gia đình sau bao năm xa cách.
Đúng 6g, xe ôtô chuyển bánh. Đoàn chúng tôi đi gồm có Vợ chồng anh Thắng, cháu Hồng ( con gái đầu của anh Thắng - gọi Minh bắng chú ruột ), cháu Nhung ( con gái thứ hai của anh Thắng ), cháu Trung ( người họ hàng xa của anh Thắng ) và tôi. Khoảng 7g, chúng tôi đã đến địa điểm của Trung tâm tại Km26, đường QL1A ( cũ ) xã Thắng lợi, Huyện Thường tín, Hà nội. ( Trung tâm nằm ngay sát ven đường, cạnh đường sắt rất dễ tìm ).
Chúng tôi vào quán nước ngay trước cổng trung tâm để uống nước nghỉ ngơi mấy phút, sau đó tôi và vợ chồng anh Thắng vào làm thủ tục dâng hương, hoa lên ban thờ nhỏ trong trung tâm. Tôi thành tâm cầu trời khấn phật phù hộ độ trì cho “ cuộc gặp gỡ “ thành công tốt đẹp.
Trung tâm cứ mỗi lúc một đông dần, có những gia đình ở tận Hải phòng đi từ 3 giờ sáng bây giờ cũng đã đến. Gần 8 g, các nhận viên trong trung tâm yêu cầu các gia đình vào trong một hội trường nhỏ rộng chừng 60 m2 để chuẩn bị gặp gỡ với vong linh người đã mất. Môi gia đình đều đi từ 6 – 8 người theo đúng yêu cầu. Họ ngồi quây quần trên những chiếc chiếu dải dưới đất. Tất cả có chừng khoảng 15 gia đình nên khá là chật chội và ngột ngạt mặc dù hàng chục cái quạt đã được mở hết số nhưng vẫn không xua được cái oi nồng và hơi người. May mà hôm qua trời khá là mát.
Đúng 8g, nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài bước vào. Cô thông báo cho mọi người những nét chính ( như là nội quy vậy ) của trung tâm và một lần nữa yêu cầu mọi người:
- Ngồi quây quần mỗi gia đình thành một vòng tròn để dẽ “ nói chuyện “ ( như ngồi ăn cỗ ).
- Không một ai được dựa lưng vào tường, cách tường ít nhất 30 cm.
- Không ai được mang theo bùa ngải trong người, nếu có phải nhanh chóng bỏ ra ngoài hội trường ( cánh lái xe có rất nhiều và tôi cũng có mấy cái nên phải đưa ra nhờ chú lái xe cất hộ )
- Tắt điện thoại trước khi vong nhập, sau khi vong đã nhập thì được phép mở lại điện thoại để có thể quay video, chụp ảnh, ghi âm….
- Tất cả ngồi xếp chân vòng tròn, hai tay đặt trên đầu gối, thở hít sâu.
Tôi ngồi xếp chân vòng tròn nhưng mắt thì mở thao láo và chẳng hít sâu vì tôi biết rằng vong hồn bạn tôi chẳng thể nhập vào tôi được vì tôi là người ngoại tộc. Tôi cứ nhìn xung quanh để xem vong sẽ ..nhập như thế nào?
Nhà ngoại cảm liên nói : Tôi sẽ cho vong hồn vào đây! liền đó cô vỗ tay liên tục và nói :
- Nào, âm dương xa xôi cách trở lâu ngày không gặp. Xin mời các vong lên để gặp gỡ gia đinh anh em họ hàng ruột thịt nào.
Cô liên tục vỗ tay và nói như vậy. Tôi chăm chú nhìn những người thân của Minh. Mới khoảng 30 đến 45 giây, tôi thấy cháu Nhung ( gọi Minh bằng chú ruột ) lắc lư cái đầu hai ba vòng rồi khóc oà lên. Thấy vậy, cô Hoài bước đến bên, khẽ xoa xoa đầu Nhung và nói :
- Vong hồn đã nhập lên rồi đấy, gia đình “ dỗ “ vong đến khi hết khóc thì nói chuyện.
Sau đó cô Hoài lại đi ra cửa và tiếp tục cái công việc “ mời vong “ lên cho những gia đình khác. Tôi bật lại máy điện thoại và bắt đầu ghi lại nội dung cuộc “ gặt gỡ “. Đó đây, tiếng khóc, tiếng cười của các vong lên nhập bắt đầu vang lên khắp hội trường, tiếng nói chuyện cũng bắt đầu rôm rả.
Cháu Nhung ( bây giờ không còn là cháu Nhung nữa ) vẫn cứ khóc nức nở, thảm thiết. Tôi luống cuống gọi :
- Minh ơi, Minh ơi! Tao đây này, Tao là Thọ đây này! Mày có nhận ra tao không hả Minh?
Chẳng thấy “ nó “ trả lời gì, “ nó “ vẫn khóc lóc, khóc to thảm thiết. Tôi thật sự cuống lên vì tôi chưa bao giờ chứng kiến kiểu “ áp vong “ như thế này. Tôi giục anh Thắng :
- Kìa anh hỏi đi, anh hỏi xem “ nó “ có trả lời không?
Anh Thắng cũng luống cuống gọi :
- Minh ơi, Minh có phải không? Anh hỏi cũng giống y hệt như tôi vậy.
Cái vong hồn nhập vào cháu Nhung vẫn không trả lời gì hết, “ nó “ cứ nhắm nghiền mắt lại và khóc nức nở. May quá lúc ấy cháu Tuấn ( cháu ruột của liệt sỹ Long - bạn của Tôi và liệt sỹ Minh ) cũng vừa xuống đến nơi. Do đã có chút kinh nghiệm áp vong nên cháu Tuấn bảo ngay :
- Chú hỏi xem vong là ai đã? Nhỡ trước khi đi cúng ở nhà, ông bà, bố mẹ biết rồi cũng xuống theo thì sao? Chú hỏi xem vong là ai đã?
Anh Thắng liền hỏi vong :
- Có phải vong là Bố không? Vong lắc đầu.
- Có phải vong là Mẹ không, mẹ Liên ấy? Vong lắc đầu.
- Thế vong có phải là Minh không, Quang Minh ấy? Vong gật đầu liền mấy cái.
Tôi chắc là vong hồn này là thằng Minh rồi, nhưng “ nó “ vẫn khóc quá trời. Tôi liên tục dỗ dành :
- Minh ơi, thôi mày đừng khóc nữa, mày nghe tao hỏi chuyện đây này.
Nó vẫn cứ khóc hu hu…. “ Nó “ khóc liên tục kéo dài hơn 10 phút. Tôi ngạc nhiên bảo với mọi người :
- Ơ, hồi còn sống nó có khóc bao giờ đâu nhỉ?
Anh Thắng cũng gật đầu xác nhận :
- Ừ, thằng này nó lì lắm cơ mà!
Tôi tiếp tục hỏi :
- Này, mày có phải là Minh, Quang Minh không? Minh C11 ấy? Một lúc “ nó “ gật đầu “. Tôi hỏi tiếp :
- Thế mày có nhận ra tao không? Tao là Thọ - Lê Thái Thọ, Thọ ở “ Tổ Tam Tam “ cùng hầm với mày đây mày có nhớ không? Nó gật đầu và lại …oà khoác nức nở.
Tôi sung sướng ôm chầm lấy “ thằng bạn, thằng đồng đội chí thiết “ năm xưa. “ Nó “ thì thầm :
- Có, tao nhớ, tao nhớ mày lắm!
Tôi liền hỏi nó về thằng Long, xem hai đứa chúng nó “ ở dưới ấy “ có thường xuyên gặp nhau không? “ Nó ” lắc đầu nói : Không gặp. Tôi ngạc nhiên hỏi :
- Sao mày lại không gặp? thằng Long hy sinh trước mày 10 ngày. Cùng một địa điểm tại sao hai thàng lại không gặp nhau? Tháng trước, thằng Long cũng bảo không gặp mày. Vậy là thế nào? Tôi hỏi gặng.
- Tao không gặp, thế thôi!
Tôi cùng anh Thắng giải thích cho nó biết mục đích “ gọi “ nó lên. Muốn nó chỉ rõ nơi đang nằm để Tôi cùng gia đình sẽ tìm kiếm và đưa nó về với quê hương. Nghe đến đấy nó oà khóc :
- Không còn gì nữa đâu? Đừng tìm nữa làm gì?


Tôi nghe " nó " nói không còn gì nữa, đừng đi tìm " nó " nữa, Tôi bỗng giật mình. Cách đây hơn 10 năm, tôi đã từng nhờ nhà ngoại cảm Ph B H gọi " nó " lên để nói chuyện và nó cũng khóc và nói những lời đúng như lần này. Tôi nhắc lại cho nó nghe về lần nhờ Ph B H gọi nó, nó gật đầu xác nhận. Tôi thắc mắc :
- Mày không thể “ không còn gì nữa “. Tao muốn mày nói cho tao biết cụ thể tại sao?
- Không còn gì nữa đâu, đừng tìm làm gì nữa. “ Nó “ vẫn khăng khăng nhấn mạnh.
Tôi chợt nghĩ rằng có lẽ thằng Minh nó đang giận dỗi đây. Suốt 32 năm qua, “ nó “ một thân một mình nằm ở xó ruộng, gốc cây nào đó trên cái mảnh đất Soài riêng chết tiệt kia. Nó cóc cần ai quan tâm đến nó nữa. Tôi gặng hỏi :
- Mày không thể không còn gì được. Anh Thắng và tao muốn tìm và đưa mày về với quê hương, về nghĩa trang Ngọc Hồi. Đơn vị mình có nhiều thằng về đấy nằm lắm. Mày muốn về không?
- Không! Tao ở đây cùng đông vui, vả lại quen rồi tao không muốn về nữa. “ Nó “ nói chắc nịch.
- Thế mày đang …làm quan dưới ấy à? Tôi hỏi.
- Không, tao bình thường thôi
- Thế ở chỗ của mày có ai cùng đơn vị với mình không?
- Không!
- Thế toàn dân Miên à? Nó gật đầu xác nhận.
- Vậy bây giờ mày đang nằm ở đâu? Mày tả rõ cho tao và anh Thắng nghe xem nào?
- Không biết! Nó trả lời gọn lỏn.
Thôi đúng rồi! tôi chợt nghĩ ra rằng khi thằng Minh hy sinh, nó chỉ mới đi chốt được chưa đầy 2 tháng. Tiếng Miên may lắm biết mỗi mấy từ “ Đớt đay lơn! “, Chắc khi hy sinh cũng chẳng biết tên vùng đất mình đang nằm. Vậy là nan giải lắm đây!
Tôi nhắc lại cho nó nhớ nơi tôi và nó chia tay nhau lần cuối cùng, nơi có 3 cây Thốt Lốt nằm thẳng hàng, nới có rặng cây Le và con đường bò cạnh quan sát sở đại đội, nới có mảnh ruộng mà căn hầm chốt của nó nằm ở góc. Nhắc lại những kỉ niệm giữa hai thằng, nhắc cho nó nhớ cả “ Trăng Sáng – Minh Nguyệt “ của nó. Nó oà lên khóc :
- Có, tao nhớ rồi. Cái mảnh ruộng nơi có căn hầm ấy rộng lắm.
Tôi thuyết phục nó hãy chỉ cho chúng tôi nơi nó nằm, thuyết phục nó hãy trở về với quê hương. Nó gật đầu thú nhận :
- Ừ, hãy đón tao về nhé. Mày cứ tìm thì sẽ thấy, tao sẽ chỉ đường cho. Tao ở dưới này buồn và khổ lắm, nhà cửa chẳng có. Tao buồn và khổ lắm.
- Ở dưới ấy mày không có nhà? Vậy anh chị gửi xuống cho em một ngôi biệt thư nhé? Anh Thắng nói chen vào.
- Không, phí tiền. Chỉ cần một ngôi nhà nhỏ thôi. Nó phân trần.
- Thế mày có thích xe máy không, để tao bảo vợ tao nó gửi cho mày một cái. Năm nào vợ tao chẳng cúng giỗ và gửi tiền vàng quần áo cho mày , mày có nhận được không?
- Có, tao có biết và nhận được. Cả mũ phớt nữa. Đừng gửi xe máy làm gì, đi xe máy là chết đấy.
Đúng vậy, năm nào vợ tôi cũng cúng giỗ và gửi cho người bạn chồng hai bộ quần áo, một bộ đồ bộ đội và một bộ comple đầy đủ kính bút, mũ phớt… Tôi cũng không hiểu tại sao “ nó “ không nhận xe máy. Tôi chợt thương bạn đang lủi thủi một mình nên tôi hỏi :
- Này mày có cần người “ phục vụ “ không, tao gửi cho mày một đứa?
- Không…. vớ vẩn, Tao ở một mình quen rồi.
Nó mắng tôi. Tôi vui vẻ phá lên cười. Cái thằng này vẫn như ngày xưa. Ít nói, khi cáu gì chỉ có mỗi hai câu “ vớ vẩn “ và “ tầm bậy “. Sau đó thì nó nói chuyện với anh Thắng chị Hà, với cháu Hồng của nó. Rồi chuyện nó yêu ai, ghét ai trong cái gia đình của nó mà tôi chẳng tiện kể ra đây.

Tôi quay lại hỏi “ nó “ về nơi hiện nay “ nó “ đang nằm. “ Nó “ có vẻ rất lúng túng vì chẳng biết hiện nay nằm ở đâu. Tôi đành gợi ý :
- Thế có phải mày vẫn nằm trong cái hầm ở góc ruộng, nơi có 3 cây Thốt Lốt thẳng hàng không? Cái hầm mà tao và mày chia tay nhau ấy?
Nó lắc đầu. Tôi nói tiếp :
- Thằng Thọ - Hà Tĩnh cùng hầm với mày có kể cho tao là sau khi mày bị mảnh DK nó phản, nó đã đưa mày vào trong hầm rồi mày mới chết cơ mà.
“ Thằng Minh “ tỏ ra tức giận :
- Vớ vẩn, không có chuyện kéo tao vào hầm.
- Vậy mày vẫn nằm ở đấy à? chỗ gốc cây Thốt Lốt ấy à? Nó gật đầu và khóc ấm ức.
Như các bạn đã biết, trong ký ức “ Tổ Tam Tam “ tôi đã viết theo lờ kể của thằng Thọ - Hà Tĩnh, người cùng hầm và chứng kiến những giờ phút cuối cùng của Minh :

“ Ngày 15.08.1978, đang chuẩn bị ăn cơm chiều. Tôi có khách. Thằng Thọ, cũng tên là Thọ - Thọ “ con “ người Hà tĩnh, lính mới của C11 cùng B với tôi và Minh đến gặp tôi :
- Anh Minh hy sinh rồi anh Thọ ạ. Ngay câu đầu tiên, Thọ “ con “ thông báo.
Tôi bàng hoàng cả người. Minh ơi, lẽ nào mày cũng đã ra đi. Tôi không thể cầm nổi nước mắt. Cái thằng Minh, thằng bạn thân nhất của tôi lẽ nào nó đã hy sinh. Lẽ nào cái Tổ Tam Tam thân yêu của chúng tôi chỉ còn lại bơ vơ một mình tôi sao? Tôi lặng người ngồi nghe Thọ “ con “ thuật lại diễn biến cuộc chiến đấu cuối cùng của Minh.

Ngày 11.08.1978, vừa sáng ra bọn địch đã tổ chức tấn công vào chốt của tiểu đoàn 3. Có sự yểm trợ của M113, bọn địch hung hãn lao vào tấn công các chốt của đại đội. Thằng Minh dũng cảm cùng với anh em đẩy lùi được nhiều đợt tấn công của địch. Khoảng 11 giờ trưa, chúng tổ chức tấn công lần nữa. Tiếng súng địch nổ toang toác khắp nơi. DK 82, DK 75 của chúng bắn như vãi đạn. Thằng Minh thấy xe M113 nó vượt qua cánh đồng trống trước mặt lao vào, nó vọt ra khỏi hầm vác B41 nện liên tiếp mấy trái. Khói súng toả ra mù mịt. Một sơ xuất chết người đã xảy ra. Sau khi bắn xong mấy trái B41, thằng Minh đã không di chuyển ngang. Chỗ đứng bắn bị lộ, bọn địch tập trung DK quất tới tấp vào chỗ Minh đang đứng. Một mảnh đạn cắm thẳng vào trán nó. Minh gục xuống. Anh em trong B lao ra kéo nó vào hầm. Một lúc sau, Minh tỉnh lại, mở mắt và bảo :
- Em lấy giúp anh cái ví.
Trong lúc nhào ra khỏi hầm để bắn, nó đánh rơi mất chiếc ví ở cạnh hầm. Thằng Thọ “ con “ nhặt chiếc ví đưa lại cho Minh. Nó từ từ mở ví ra. Đây ảnh gia đình nó lúc còn đông đủ, đây là ảnh Minh Nguyệt – Trăng sáng thân yêu của nó, đây những lá thư của Minh Nguyệt mà nó vừa nhận được. Minh từ từ xem lại tất cả rồi cất vào ví. Nó khó nhọc nói :
- Em cầm lấy chiếc ví này rồi đưa về cho anh Thọ.
Minh nói xong, nó nôn ra vài lần rồi nhắm mắt.
Cuộc chiến đấu càng về trưa càng trở lên khốc liệt. Các đại đội 13, 12 rồi đến đại đội 11 của tiểu đoàn 3 lần lượt bị đánh bật khỏi chốt. Do áp lực rất mạnh của địch. Thi hài của Minh cùng với ba chiến sỹ nữa của C11 vẫn nằm lại trên trận địa.”…

Nhưng nay sự thật lại không phải như vậy. Theo “ lời “ Minh thì sau khi bị trúng mảnh DK vào trán, Minh đã gục xuống, chết ngay và cũng nằm ở đấy mà không có ai lôi vào hầm. Tôi đau xót cho bạn tôi và buột miệng chửi “ sư bố thằng chó nói láo…! “


Tôi bảo “ nó “ tả tỉ mỉ nơi nó nằm, “ nó “ nói :
- Từ từ… bây giờ chưa đúng thời điểm, để tao nghĩ đã.
- Thế bao giờ mới là đúng lúc. Mày không nói bây giờ, mấy năm nữa tao ốm yếu tao không đủ sức đi tìm mày về đâu.
- Lúc nào đến thời điểm, tao sẽ bảo mày.
Tôi trố mắt ngạc nhiên. “ Nó “ thì ở dưới âm, tôi ở trên trần gian, làm sao mà “ nó “ báo cho tôi được. Như biết được băn khoăn của tôi, “ nó “ bảo tôi :
- Cứ từ từ, để tao nghĩ đã.
Một lúc sau nó bảo :
- Đúng ngày 22 tháng 9 này, mày xuống đây gặp tao, tao chỉ cho cụ thể.
- Thế 22 tháng 9 âm lịch hay dương lịch? Cháu Hồng hỏi.
- Dương lịch. Sau ngày sinh nhật của cháu Nhung mà.
Cháu Nhung sinh nhật 21.09 – anh Thắng xác nhận. Tôi mừng quá liền dặn :
- Bây giờ mày “ về “, mày phải để ý xem nơi mày nằm có đặc điểm gì đặc biệt, gần nhà cửa hay cây cối gì dễ nhận ra để tao còn biết mà tìm.
Nó gật đầu. Tôi xoè tay ra :
- Nào bắt tay một cái cho nhớ nhé!
“ Nó “ bỗng khóc ầm lên :
- Đừng, đừng về.. mày ở lại với tao một lúc nữa đi.
Hoá ra “ nó “ tưởng tôi bắt tay để chia tay nên hốt hoảng khóc lóc. Tôi vội vàng bảo :
- Không, tao chưa về đâu, tao còn ngồi đây với mày. Yên tâm đi!
Nó thì thầm :
- Lần sau mày nhớ xuống gặp tao nhé, không có mày thì tao không “ lên “ đâu. Tao quý mày lắm đấy.
Tôi xúc động vì tình cảm “ nó “ dành cho tôi. Tôi bảo :
- Có chứ, lần nào đi “ gặp “ mày tao cũng sẽ đi. Mày yên tâm đi. Tao biết mày lúc nào cũng quý tao, cũng ở bên tao phải không?
- Ừ, lúc nào tao cũng phù hộ cho mày đấy.
Tôi kể nó nghe về gia đình nhỏ của tôi, các con của tôi và cả việc tôi vừa bán nhà, mua đất chuẩn bị xây nhà. Nghe rồi nó bảo :
- Bán nhà làm cái gì ?
- Thì tao bán và xây cái nhà khác. Nhưng tao đang kẹt quá, chưa biết có đủ tiền xây nhà không?
- Tao sẽ phù hộ cho mày nhiều tiền để xây, lo gì! Tao sẽ phù hộ cho mày sức khoẻ. Mày còn khoẻ chán. Yên tâm đi!
Nó trách tôi sao hôm qua không đến nhà để ăn cơm với gia đình anh Thắng. Tôi phải hứa với nó đến lần giỗ này của nó tôi sẽ đến dự. Tôi bảo nó :
- Mày thích hoa gì để tao mua thắp hương cho mày?
- Hoa Huệ, hoa Huệ thơm lắm nhưng mày đừng mua phí tiền. Cháu Hồng nó đã mua rồi.
- Thì tao cũng phải mua chứ, chẳng nhẽ tao đến tay không à?
- Ừ, ai cho tao cái gì, tao nhận tất. Nó nói một cái vui vẻ.
Nói chuyện thêm một lúc, “ nó “ bỗng cầm tay tôi :
- Thôi tao “ đi “ đây!
Tôi thấy đầu cháu Nhung lắc lắc hai cái rồi bật ngữa ra phía sau. Chị Hà không kịp đỡ nên đầu cháu va đánh kịch một cái vào tường, chắc là đau lắm. Cháu Nhung nằm vật ra lòng Mẹ và gần như bất tỉnh.
Tôi cùng anh Thắng đi ra quán nước ngoài cổng để nghỉ và uống nước. Một lát sau, cháu Nhung cũng ra theo, dáng vẻ mệt mỏi. Tôi hỏi :
- Cháu còn mệt không?
- Cháu chỉ còn hơi nhức đầu.
- Thế lúc ấy ra sao? Tôi hỏi tò mò.
- Lúc ấy, theo lời cô Hoài dặn, cháu hơi nhắm mắt rồi bỗng thấy mình như bị chóng mặt, đầu óc quay cuồng. Cháu định mở mắt ra mà không sao mở được thế rồi cháu thấy một màu tối đen và cháu không còn biết gì nữa.
Tôi và anh Thắng vào trong nhà để gặp cô Ngọc Hoài. Cô Hoài hỏi thăm tình hình cụ thể cuộc “ áp vong “ và hướng dẫn những thủ tục cần thiết cho đợt sau và công cuộc tìm kiếm hài cốt liệt sỹ.

Đúng 10g00, chúng tôi lên xe ra về.

Vậy đó! Lần đầu tiên trong đời, tôi được dự một cuộc gặp với người đồng đội, người bạn mà không thể tưởng tượng nổi rằng nó lại có thật. Khi tôi ngồi gõ những dòng này, trong tôi vẫn còn những xúc cảm rất mạnh từ cuộc gặp ấy. Trong quá trình gặp, Minh nói rất nhỏ, nhát gừng y như khi nó còn sống vậy. Nội dung câu chuyện tôi kể là xác thực như nó đã diễn ra, chỉ có điều nó không trung thánh tuyệt đối từng câu chữ vì có những đoạn tôi phải sắp xếp lại cho liền mạch và cho các bạn dễ hiểu nội dung cuộc trao đổi.
Các bạn hãy chờ xem ngày 22 tháng 9 tới, “ nó “ sẽ nói gì với tôi!

onggia117
02-19-2010, 12:46 PM
:44:
bài viết của bạn hay quá, giờ thì tôi mới dám tin co thế giới âm và dương
Tôi cũng tin, bạn cũng tin, nhưng bạn tin hơi sớm, bởi khi nghe "giang hồ" đồn thổi tôi không tin và phải chứng tận mắt mới tin đó, tốt nhất là bạn nên mục sở thị ...

onggia117
02-19-2010, 12:47 PM
số 1 -đông tác- kim liên -đống đa- hà nội
đến là phải đăng kí trước, nếu ban muốn điện thoại thì tôi lại không có số ở đó, chỉ có số của chi nhánh thôi văn phòng tìm mộ 0945335377